Chúc Hoa Hân tức giận đến mức muốn nổ tung.
Giang Tư lẽo đẽo theo sau.
Chúc Hoa Hân lên xe buýt.
Giang Tư nối đuôi cô ấy lên xe buýt.
Chúc Hoa Hân xuống xe.
Giang Tư cũng xuống xe.
Chúc Hoa Hân đi ngang qua quầy bán xúc xích nướng.
Giang Tư thấy cô ấy dừng lại.
Chúc Hoa Hân đi vội quá nên quên không mang ví tiền.
Giang Tư trả tiền mua hai cây.
Chúc Hoa Hân khinh thường: "Em không ăn, ăn đêm sẽ béo phì."
"Không sao." Giang Tư cũng khinh thường, "Anh ăn một cây rồi vứt một cây."
Chúc Hoa Hân nói: "Không được lãng phí thức ăn! Anh biết trên đời này có bao nhiêu người còn đang khó khăn chịu đói không?"
Giang Tư cắn một miếng xúc xích: "Phải không? Thế sao buổi tối có một cô em gái nào đó không chịu ăn cơm anh nấu?"
"Đó là thức ăn cho người chắc? Toàn là nước lã."
"Ừ? ... Ngon mà." Giang Tư nuốt xuống, cảm thán: "Xúc xích nướng ăn ngon nhất là vào lúc đi dạo buổi tối. Xúc xích này được rưới đều tương cà, vỏ ngoài cháy sém, bột ớt và thì là không nhiều không ít, vừa đủ."
Chúc Hoa Hân nhìn chằm chằm cây xúc xích nướng.
Giang Tư đưa cho cô ấy: "Ăn không?"
Chúc Hoa Hân nói: "Không ăn."
Giang Tư không nói gì, bước vài bước đi về phía thùng rác.
Chúc Hoa Hân sốt ruột: "Này!"
Giang Tư quay đầu lại: "Cái gì?"
Chúc Hoa Hân nói: "Lãng phí thức ăn là không nên đâu."
"Lãng phí thức ăn gì cơ?" Giang Tư nói: "Sao anh nghe không hiểu nhỉ?"
Chúc Hoa Hân chẳng thèm quan tâm anh ấy, chỉ thấy anh ấy đáng ghét chết đi được. Cô ấy bước nhanh vài bước, muốn đi nhanh hơn nữa. Chỉ cần băng qua một ngã tư nữa là cô ấy sẽ đến khu nhà của bà ngoại, đến lúc đó cô ấy có thể xin bà ngoại vài tệ để ra ngoài mua xúc xích nướng thơm ngon...
"Chúc Hoa Hân."
Không quay đầu lại.
"Hoa Hân."
Vẫn không quay đầu lại.
"Hân Hân."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!