Lục Xán Nhiên cũng không rõ có phải mình bị ngộ độc thức ăn hay không.
Bởi vì rất nhanh thôi, cô đã trở lại bình thường.
Những âm thanh kỳ lạ biến mất tăm. Tần Băng Sương quan tâm hỏi cô có còn phản ứng khác hay không, có muốn nôn ói hay đi vệ sinh hay không? Có nhìn thấy mấy người tí hon cầm tay khiêu vũ không? Có chóng mặt, nhức đầu không? Có đứng vững được không? Bây giờ trong mắt cô, người đang nói chuyện với cô có còn là người hay không?
"Lần trước ba mình từng dùng dao vừa cắt nấm để cắt dưa hấu." Tần Băng Sương nói: "Sau đó mình bị nôn mửa và tiêu chảy, còn thấy chó nhà mình nói chuyện với mình bằng tiếng Anh... Xán Nhiên, còn khó chịu không?"
Lục Xán Nhiên lắc đầu.
"Không." Cô nói: "Hình như lúc nãy mình gặp ảo giác."
Mấy cô bạn đều đồng loạt cho rằng do cô quá đau buồn, vì vậy sau đó cố gắng động viên cô nhiệt tình hơn nữa.
Thậm chí Lục Xán Nhiên cũng bắt đầu nghi ngờ liệu có phải mình thay đổi cảm xúc quá nhanh nên gặp ảo giác hay không?
Cả nhóm chơi nhà ma ở phố thương mại xong thì lại đi dạo chợ đêm.
Điều kiện kinh tế của hầu hết sinh viên đều có hạn nên bốn người chỉ có thể thoải mái mua sắm trong một số cửa hàng. Cả nhóm đến các quầy mỹ phẩm để mua thẻ dùng thử nước hoa, trải nghiệm những mùi nước hoa mới, mở blind box trong Pop Mart, thi nhau đoán giá Lego, chọn đồ dùng văn phòng phẩm ở Muji, cuối cùng đi dạo Miniso, The Green Party và Sanfu để mua vài chiếc kẹp tóc và dây buộc tóc nhỏ xinh.
Lúc ra về đã gần chín giờ, cô lao công ngồi trên xe chà sàn di chuyển chậm rãi, Lục Xán Nhiên nhận được tin nhắn từ Lương Nguyên Tranh.
Lương Nguyên Tranh: "Xin lỗi, ca phẫu thuật vừa kết thúc, cánh tay em còn ngứa không?"
Lục Xán Nhiên: "Cảm ơn đàn anh, em không ngứa nữa rồi."
Từ Kiều đang phàn nàn về người bạn cùng thi nghiên cứu sinh của mình, nghe nói lúc nào người đó cũng cạnh tranh với cô ấy, còn bắt chước phương pháp học của cô ấy. Cô ấy dùng tài liệu gì thì người đó cũng mua tài liệu đó, dạo này còn bóng gió hỏi cô ấy học thêm khóa học nào, dường như định đăng ký cùng khóa với cô ấy...
Chúc Hoa Hân bị rơi lông mi vào mắt, Tần Băng Sương nhón chân thổi đi giúp cô ấy.
Điện thoại Lục Xán Nhiên lại vang lên hai tiếng. WeChat thông báo mẹ cô vừa chuyển khoản hai nghìn tệ, ba cô hỏi ngày mai mấy giờ buổi thi tiếng phổ thông của cô kết thúc để đặt bánh kem chúc mừng cô thi xong.
Tiếng cười nói ngập tràn khắp nơi nghe mà náo nhiệt, trung tâm thương mại vừa ấm áp vừa thơm tho, nhân viên tiệm bánh mỳ đang giới thiệu chương trình giảm giá của bánh sừng bò hạt dẻ cười, và người cô thầm thích đang nghiêm túc xin lỗi và quan tâm sức khỏe của cô.
Khoảnh khắc này, Lục Xán Nhiên bỗng nhiên cảm thấy cuộc sống hiện tại đã rất tốt đẹp rồi.
Chẳng cần nhờ nhóm quân sư tình yêu giúp đỡ, cô nghiêm túc gửi tin nhắn cho Lương Nguyên Tranh.
CBO xuất bản lần thứ nhất: "Thời gian phẫu thuật dài như vậy, chắc chắn đàn anh đã mệt rồi."
CBO xuất bản lần thứ nhất: "Hôm nay anh nhớ nghỉ ngơi sớm nhé."
Cô do dự rất lâu, cuối cùng vẫn không gửi chiếc sticker chim nhỏ đáng yêu kia đi.
Nó sẽ vạch trần tình cảm của cô.
Không thể lộ liễu như vậy được, chỉ cần tình cảm ấy không bị vạch trần thì anh sẽ mãi là đối tượng yêu thầm hoàn hảo nhất của cô.
Hôm nay Lục Xán Nhiên ngủ rất sớm, cũng ngủ rất ngon.
Mãi đến khi bị đồng hồ báo thức đánh thức, bên trên ghi chú "kỳ thi", cô buồn ngủ tắt đi.
Mỗi học kỳ, nhà trường đều tổ chức kỳ thi năng lực tiếng phổ thông qua máy tính. Đối với những sinh viên muốn thi chứng chỉ sư phạm thì đương nhiên thi tại trường là lựa chọn tốt nhất. Còn một số sinh viên muốn lấy chứng chỉ 1A thì sẽ chọn đăng ký hình thức thi trực tiếp tại Ủy ban Ngôn ngữ hoặc Trung tâm Đào tạo và Kiểm tra ngôn ngữ và chữ viết.
Hiện tại là tám giờ, Từ Kiều đã ra thư viện học bài, Tần Băng Sương đến phố thương mại làm thêm. Trong phòng ký túc xá chỉ còn lại Chúc Hoa Hân đang đeo tai nghe chơi game và Lục Xán Nhiên sắp có bài thi vào lúc mười giờ.
Lục Xán Nhiên vội vã đánh răng, súc miệng, rửa mặt, trong đầu cứ kêu lên ù ù như có điện giật.
Chúc Hoa Hân đang mắng chửi: "Giang Tư! Anh lao ra nhanh thế làm gì? Bị bắn trúng đầu rồi... Ai cần anh đỡ đòn, phiền chết đi được... Đừng cử động, em chết rồi, phải đợi hồi sinh lại, lần sau đừng nhảy dù xuống cảng G nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!