Vào đêm thất tịch đầu tiên sau khi cả hai xác định quan hệ, Lục Xán Nhiên sốt sắng chuẩn bị quà sớm hẳn một tuần.
Cả phòng ký túc đều nhiệt tình hiến kế, một nhóm các bà mẹ cùng nhau động não và thi triển đủ loại kỹ năng của riêng mình.
Trưởng phòng ký túc Tần Băng Sương là người thuộc phái thực dụng: "Ví tiền thì sao? Nhưng thời nay người ta toàn thanh toán bằng điện thoại, hình như không còn dùng ví tiền nhiều nữa thì phải?"
Từ Kiều thường ngày luôn vùi đầu khổ học: "Bật lửa đi? À thôi, hình như anh ấy không hút thuốc mà nhỉ?"
Chúc Hoa Hân nói: "Thắt lưng, dao cạo râu, nước hoa dành cho nam, giày, bàn chải điện, đồ lót, chuột máy tính... Cứ chọn một cái là được."
Lục Xán Nhiên vừa ghi nhớ vừa giương đôi mắt thán phục: "Cậu đỉnh quá đi!"
"Mấy thứ kể trên mình đều từng tặng anh mình rồi, anh ấy thích hết." Chúc Hoa Hân dùng ngón tay nhẹ nhàng quấn lấy sợi tóc xoăn, trông đến mà đắc ý, "Đàn ông mà, dễ dỗ."
Mặc dù một bên là anh Tống, một bên là bạn trai, nhưng dù sao cũng đều là đàn ông nên Lục Xán Nhiên rất vui vẻ chấp nhận gợi ý của cô bạn.
Sau đó chứng khó lựa chọn lại tái phát, Lục Xán Nhiên do dự rất lâu, cuối cùng vẫn phải khiêm tốn thỉnh giáo Chúc Hoa Hân một lần nữa rằng cô ấy cảm thấy anh mình, cũng tức là Giang Tư, một người đàn ông, sẽ cảm thấy vui nhất khi nhận được món quà nào?
Dù sao cũng là món quà cho đêm thất tịch đầu tiên nên Lục Xán Nhiên hy có thể sẽ chuẩn bị thật "hoàn hảo".
Chúc Hoa Hân nói cô ấy sẽ lo liệu, sau đó gửi tin nhắn thoại cho Giang Tư hỏi rằng: Trong số những món quà em tặng, anh thích cái nào nhất? Nhanh lên, đừng do dự, có việc gấp.
Giang Tư trả lời ngay lập tức.
Chúc Hoa Hân kiêu ngạo mở đoạn tin nhắn thoại lên, vô cùng chờ mong để Lục Xán Nhiên nghe.
Giọng nói trầm bổng du dương của Giang Tư vang lên.
"Nụ hôn đầu tiên."
Lục Xán Nhiên: "Ặc, ừm... Quan hệ anh em giữa các cậu tốt thật, mình không làm phiền cậu nữa cục cưng Hân Hân."
Chúc Hoa Hân quay đầu nói lí nhí: "Đàn ông ai mà chẳng giống nhau, biết đâu đàn anh Lương cũng mong chờ nụ hôn đầu tiên của cậu thì sao."
Lục Xán Nhiên che mặt: "... Đừng nói nữa mà, thật ra mình vẫn thấy hơi xấu hổ..."
Ở phía bên kia.
Lương Nguyên Tranh vừa thay quần áo thể thao để đi chạy bộ, bên cạnh là Giang Tư đang nghe tin nhắn thoại. Cả một tràng dài toàn là giọng nói gắt gỏng của Chúc Hoa Hân, có vài câu lọt ra, tính công kích mạnh vô cùng.
Lương Nguyên Tranh thấy Giang Tư mỉm cười, xác nhận cậu bạn cùng phòng đã bị em gái chửi đến phát điên luôn rồi.
Đêm thất tịch sắp tới.
Lương Nguyên Tranh mở cửa phòng ký túc, thầm nghĩ.
Đây là đêm thất tịch đầu tiên bên Nhiên Nhiên, anh phải chuẩn bị quà cáp cho thật kỹ càng...............
Về vấn đề chọn quà, Lương Nguyên Tranh đã bắt đầu từ một tháng trước.
Anh còn liên tục lướt Tiểu Hồng Thư.
Mặc dù anh có em gái, nhưng tính cách cô ấy quá khác biệt so với Xán Nhiên, hơn nữa anh cũng không thể tham khảo gợi ý của một học sinh trung học để chọn quà cho bạn gái được. Đầu tiên phải loại trừ các sản phẩm chăm sóc da và trang điểm. Thậm chí Lương Nguyên Tranh còn chưa từng dùng sữa rửa mặt, với anh thì lĩnh vực ấy quá đỗi xa lạ.
Những lựa chọn còn lại rất có hạn.
Dù sao cũng là đêm thất tịch đầu tiên, Lương Nguyên Tranh muốn tặng cô một món quà vừa đẹp mắt vừa có ý nghĩa.
Cuối cùng anh lựa chọn một cửa hàng trang sức bạc cho phép tự vẽ mẫu, làm khuôn sáp, chế tác bạc và làm theo yêu cầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!