Lục Xán Nhiên dán chặt sau lưng tựa như con mèo nhỏ, làm Lương Nguyên Tranh không thể cử động.
Anh không muốn làm cô tỉnh giấc, và cũng rất muốn cứ vậy mà ngủ đi.
Nhưng Lương Nguyên Tranh còn chưa tắm.
Anh rất muốn đi tắm.
Chuyến bay dài đằng đẵng và việc lệch múi giờ khiến anh mệt mỏi rã rời, đã vậy anh còn làm rất nhiều "công việc tay chân" như băm thịt, xử lý nguyên liệu nấu ăn...
Lương Nguyên Tranh chỉ nằm nghỉ một lát, không ngờ lại ngủ thiếp đi.
Càng không ngờ Lục Xán Nhiên lại nằm sát bên anh ngủ như một chú mèo con.
Đúng là giày vò.
Lương Nguyên Tranh là một người đàn ông bình thường.
Một người đàn ông bình thường với đời sống không t*nh d*c.
Anh rất ít khi th* d*m, phần lớn thời gian t*nh d*ch đều tự tràn ra ngoài, sau đó anh sẽ lặng lẽ xử lý đồ lót và ga giường bị bẩn.
Lục Xán Nhiên đang ở phía sau anh.
Hơi thở nhẹ nhàng, cơ thể ấm áp, mềm mại, ngát thơm.
Anh cẩn thận xoay người, nhìn cô yên tĩnh ngủ say.
Mãi đến khi máy bay đáp đất, Lương Nguyên Tranh mới thấy tin nhắn Lục Xán Nhiên gửi cho mình.
Thật tình cô chẳng giỏi đối phó với những kẻ gian manh và xảo trá, vậy mà bây giờ cô lại sống và học tập một mình ở đây. Nửa năm trôi qua, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy cô đã gầy đi một vòng, cằm cũng nhọn ra...
Lương Nguyên Tranh giơ tay xoa tóc cô, hôn nhẹ lên mắt, má rồi môi cô.
Anh biết thứ mình muốn sờ không chỉ là tóc, thứ mình muốn hôn cũng không chỉ là mắt, má và môi.
Thời gian lâu như vậy, anh vẫn luôn kiềm chế.
Trước khi ổn định, Lương Nguyên Tranh không muốn đột ngột phát sinh quan hệ với cô. Có thể trong lòng anh vẫn còn truyền thống và bảo thủ, tỏ tình là thế, bây giờ cũng thế. Khi mọi thứ đã chắc chắn hơn trong tương lai, anh mới có thể ngỏ ý về chuyện đó với cô.
Huống chi... Lục Xán Nhiên còn đang đi học, cô vẫn còn đi học.
Anh cũng chưa chắc liệu Lục Xán Nhiên có muốn hay không.
Dù sao có một sự thật rằng nếu không có kinh nghiệm thì người nữ sẽ cảm thấy đau nhiều hơn là sung sướng khi l*m t*nh.
Lương Nguyên Tranh biết Lục Xán Nhiên thích hôn nhẹ và ôm ấp, cô thích những cách tiếp xúc cơ thể nhẹ nhàng, vì vậy chưa chắc đã thích sự thâm nhập dính nhớp. Ngay từ khi mới quen, Lương Nguyên Tranh đã đối xử cô như một nàng công chúa, cho dù trong đầu có vô vàn ý nghĩ ô uế thì anh cũng không một lần hạ lưu dụ hoặc cô.
Chỉ khi thật sự không chịu nổi nữa, anh mới nghĩ đến cô trong lúc tự xử.
Phần lớn thời gian, Lương Nguyên Tranh càng muốn cô được vui vẻ, vô tư hơn.
Tình yêu không thể tách rời khỏi t*nh d*c, nhưng nếu cô không thích thì Lương Nguyên Tranh cũng sẽ không miễn cưỡng.
Giờ đây nàng công chúa đang ngủ yên trong lòng anh, trán áp vào ngực anh. Chiếc váy ngủ mỏng manh chỉ che được đến bắp chân, để lộ đôi chân và mắt cá chân mịn màng. Lương Nguyên Tranh muốn kéo chăn đắp lại cho cô, nhưng bàn tay vô tình chạm vào đôi chân nhỏ nhắn và mịn màng của cô...
Dừng lại.
Anh vội vàng đắp chăn cho Lục Xán Nhiên, bọc kín người cô rồi đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh tắm rửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!