Lúc mới bắt đầu đi học ở Anh Quốc, Lục Xán Nhiên cảm thấy rất không quen.
Cô không quen với nhiệt độ không khí nơi đây, không quen với môi trường nơi đây, không quen với những mùi hương lạ lùng thường gặp khi đi dạo đây đó... Ấy là mùi "lá cây" cháy rất đỗi khó tả. Nhưng ngay lần đầu ngửi thấy, cô ngơ ngác một lát rồi nhận ra đó là gì, vì vậy lập tức bước đi nhanh hơn.
Mặc dù chính phủ không cho phép nhưng vẫn có người chào hàng ngay trong khuôn viên đại học.
Lục Xán Nhiên không phải đứa trẻ thật thà, vừa về đến nhà cô đã chạy vào phòng vệ sinh nôn mửa. Cô là một cô gái với đầy ắp những suy nghĩ kỳ lạ, đến đêm cô sẽ nằm mơ ác mộng, mơ thấy mình không qua được kiểm tra an ninh khi về nước và bị bắt giam tại chỗ.
Cô sợ đến mức bật khóc thành tiếng trong mơ, nói mình vô tội, nói ba mẹ mình, bạn trai của mình ở trong nước có thể chứng minh...
Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, Lục Xán Nhiên ngồi trên giường, đầu đầy mồ hôi. Cô đứng dậy, vội vàng tìm kiếm trên Google rằng ngửi thấy một số mùi nhất định thì có ảnh hưởng đến cơ thể hay không.
Mặc dù chỉ sống ở Anh Quốc chưa đến nửa năm nhưng Lục Xán Nhiên đã bị bắt phải trưởng thành hơn rất nhiều.
Mùa đông nước Anh ngỡ như kéo dài bất tận. Sau khi áp dụng khung giờ mùa đông, thời gian ban ngày mỗi ngày ít ỏi đến đáng thương. Mặt trời hiếm khi xuất hiện, phần lớn chỉ có bầu trời đầy mây âm u. Tàu điện ngầm cũ kỹ tựa như chiếc lon thiếc rỗng bị khoét sạch, vừa lắc lư vừa ngột ngạt, lại ngập tràn đủ thứ mùi cơ thể lẫn lộn với nước hoa. Ta vừa phải cẩn thận với "món quà" mà người khách trước để lại trên ghế, vừa phải đề phòng cảnh giác lũ móc túi...
Cô đắp chăn, vì không ngủ được nên quyết định tìm chuyện để làm. Cô mở máy tính, bắt đầu biên soạn email gửi giáo sư, vắt óc suy nghĩ xem nên dùng từ nào cho phù hợp... Đành chịu thôi, người Anh quá đỗi khắt khe về phép lịch sự trong thư từ, ngay cả với những câu hỏi đơn giản, Lục Xán Nhiên vẫn phải tuân thủ "luật lệ" chào hỏi xã giao trước rồi mới vào vấn đề chính.
Mà thứ khó khăn nhất chính là ba, bốn câu xã giao lịch sự ấy. Lục Xán Nhiên cố gắng nặn ra từng chữ, trầm ngâm rất lâu thì mới nhớ ra vấn đề mình muốn hỏi. Sau khi viết xong toàn bộ email, cô mở điện thoại ra thì phát hiện Lương Nguyên Tranh vẫn chưa trả lời tin nhắn mà cô gửi anh trước khi ngủ.
Chuyện này rất đỗi bình thường.
Lương Nguyên Tranh đã chính thức vào làm ở bệnh viện trực thuộc Đại học A.
Khi anh lên học nghiên cứu sinh tiến sĩ, thầy giáo hướng dẫn của anh có quan hệ rất rộng rãi. Chính trưởng khoa Tiết đã giới thiệu anh đến đây. Lục Xán Nhiên đều chứng kiến hết những vất vả trong thời gian học nghiên cứu sinh tiến sĩ của anh. Cô biết cái nghề này đòi hỏi học tập suốt đời, cho nên cũng thông cảm cho sự bận rộn của Lương Nguyên Tranh sau khi đi làm.
Dù sao đời người cũng không phải một bộ phim thần tượng, đâu phải lúc nào cũng cần dính chặt bên nhau.
Lục Xán Nhiên thừa nhận bản thân là một đứa mù quáng vì tình, nhưng không vì vậy mà cô từ bỏ ý định du học Anh.
Nước Anh và Trung Quốc chênh lệch múi giờ, may mà Lương Nguyên Tranh đã an ủi cô, nói đôi khi anh làm ca đêm nên nếu nhớ anh thì cô cứ gọi điện... Cứ thế hai người bắt đầu mối quan hệ yêu xa, có những chuyện không thể nói ra hết với ba mẹ, Lục Xán Nhiên sẽ tủi thân kể cho Lương Nguyên Tranh nghe.
Lúc vừa tới đây cô rất khó thích nghi, dù là thức ăn, đường xá, thời gian trong phòng thí nghiệm, gió thổi hay cơn mưa như trút nước...
Lúc Xán Nhiên bắt đầu thấy thèm đồ ăn trong nước kinh khủng.
Thậm chí khi ở Anh Quốc, cô còn học được cách nấu ăn, thành công làm được món rau xào đơn giản và thịt sốt mật ong theo video hướng dẫn của Lương Nguyên Tranh.
Lục Xán Nhiên ăn một miếng, lập tức bật khóc.
Thịt lớn ở đây không được thiến hoặc lấy máu nên có mùi rất nồng và khó chịu.
Lục Xán Nhiên vốn là người rất lạc quan. Tuy nhiên sau khi trải qua sự cố trục trặc đường tàu điện ngầm và gián đoạn dịch vụ, làm bài tập nhóm thì chỉ mình cô nghiêm túc còn những người khác đều lười biếng, cộng thêm cơn mưa tầm tã suốt cả ngày, cô định mua rau mùi nhưng lại mua nhầm ngò tây, đã thế còn phải ngửi cái mùi này...
Hàng loạt đả kích khiến cô buồn bã đi ngủ sớm, nửa đêm lại mơ thấy ác mộng và giật mình tỉnh giấc. Lục Xán Nhiên nghiêm túc viết cho xong email rồi nằm trên giường, bắt đầu âm thầm rơi nước mắt.
Trong thời điểm yếu ớt nhất, con người ta thường nhớ nhà đến lạ.
Nhớ ba mẹ, nhớ Lương Nguyên Tranh.
Khi Lục Xán Nhiên mới đến nước Anh, mỗi lần gọi video với ba mẹ là cô lại muốn khóc. Nhưng cô biết nếu như mình khóc thì nhất định ba mẹ cũng sẽ khóc. Cô không muốn làm ba mẹ khó chịu, vì vậy luôn điều chỉnh tâm trạng cho thật tốt trước mỗi lần gọi video, mỉm cười kể cho bọn họ nghe những trải nghiệm mới mẻ và thú vị của mình.
Ban đầu cô cũng muốn giữ giọng điệu thoải mái khi gọi điện video với Lương Nguyên Tranh để chứng tỏ bản thân sống ở đây rất tốt... Nhưng sau khi kiên nhẫn nghe hết những lời cô nói, anh lại nói với cô rằng, muốn khóc thì cứ khóc đi.
Đừng kiềm chế, cũng đừng dồn nén u buồn.
Anh càng mong có thể nhìn thấy một Lục Xán Nhiên biết phát tiết và khóc hơn.
Lục Xán Nhiên vẫn luôn lo sợ tâm trạng tồi tệ của mình sẽ ảnh hưởng đến những người xung quanh nên thường xuyên kìm nén nước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!