Chương 4: (Vô Đề)

Lương Nguyên Tranh xoay người, chạy về hướng ngược lại.

Vừa mở cửa phòng ký túc ra, Giang Tư đang chơi game cùng em kế ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi: "Sao hôm nay về sớm vậy?"

"Bên ngoài gió lớn quá." Lương Nguyên Tranh trả lời ngắn gọn: "Không thích hợp để chạy bộ."

Mười phút sau, gió càng lúc càng lớn.

Lục Xán Nhiên vừa lấy thuốc dị ứng mẹ đưa từ chỗ cậu bạn trúc mã Trần Vạn Lý, mới quay về ký túc xá thì mẹ đã gọi video đến. Bà hỏi thăm ân cần, cuối cùng còn hỏi cô thứ bảy có muốn về nhà không, nếu muốn thì nói, ba mẹ sẽ lập tức lái xe tới đón cô về.

Nhưng Lục Xán Nhiên từ chối.

Ngày mai là thứ sáu, cô muốn xuống căn tin ăn cùng Lương Nguyên Tranh. Thứ bảy còn phải tham gia bài thi tiếng phổ thông.

Tâm trạng của cô tối nay rất tốt.

Chỉ là niềm vui kéo dài chẳng lâu. Buổi chiều hôm sau, khi còn cách hai tiếng nữa là đến giờ hẹn ăn cơm lần đầu tiên giữa hai người, Lục Xán Nhiên lại nhận được tin nhắn từ Lương Nguyên Tranh.

Lương Nguyên Tranh: "Xin lỗi."

Lương Nguyên Tranh: "Vừa nhận một ca cấp cứu. Thầy anh thêm một ca phẫu thuật nữa, anh phải hỗ trợ phẫu thuật. Có thể dời sang ngày mai không?"

Lục Xán Nhiên gõ chữ.

"Không sao đâu đàn anh, lúc nào em cũng rảnh hết."

Cô do dự giây lát rồi xóa dòng "Lúc nào em cũng rảnh hết" đi rồi nhấn gửi.

Đợi một lát, không thấy Lương Nguyên Tranh trả lời.

Lục Xán Nhiên lại gửi một tin nhắn.

CBO xuất bản lần thứ nhất: "Lúc nào em cũng rảnh hết."

Sau khi nhắn xong câu này, cô tắt điện thoại, cất bộ váy đã lựa chọn kỹ càng ngày hôm qua vào tủ quần áo.

Chúc Hoa Hân đang vừa ngân nga vừa đắp mặt nạ hỏi: "Sao thế Xán Nhiên?"

Lục Xán Nhiên đáp: "Không sao. Đàn anh tăng ca đột xuất nên hôm nay không thể ăn cơm cùng nhau được. Chúng ta ra phố thương mại ăn gà hầm nấm đi!"

Chúc Hoa Hân lột miếng mặt nạ ra, hoảng sợ nhìn cô, do dự nói: "Hả? À, ừ... Được, được, chúng ta đi ăn!"

Lục Xán Nhiên nói: "Mình không sao, không sao thật mà."

Chúc Hoa Hân nhanh chóng bước xuống giường: "Đợi mình gọi Từ Kiều và Băng Sương nữa. Bốn người bọn mình cùng đi dạo phố thương mại. À, mới mở nhà ma đó cậu biết chưa? Nghe nói đáng sợ lắm, cùng đi chơi không?"

Lục Xán Nhiên quay lưng lại, đáp: "Được."

Cô lại hít sâu một hơi, thầm nghĩ, ồ, đáng lẽ hôm qua không nên vui mừng như vậy.

Có phải vì hôm qua cô vui mừng quá nên buổi hẹn mới bị hủy không.

Bữa tối không có gà hầm nấm. Hôm nay Trịnh Ký đổi thực đơn mới, ông chủ cười bảo mấy ngày nay nhiều nấm quá nên làm món mới, nào là khoai tây xào nấm, nấm xé sợi khô cay, bánh trứng nấm, cơm chiên bò nấm, nấm xào thập cẩm, nấm chiên giòn, cơm hầm cà chua nấm...

Tất cả đều là nấm.

Bốn cô gái gọi ba món cơm chiên bò nấm, nấm xé sợi khô cay và sườn hấp... Bọn họ phải chừa bụng để ăn vặt ở chợ đêm của phố thương mại nữa.

Hôm nay Lục Xán Nhiên không có hứng ăn uống. Mấy cô bạn cùng phòng nói cơm chiên bò nấm rất ngon nhưng cô ăn lại thấy bình thường, thậm chí còn cảm giác có một miếng nấm chưa xào chín kỹ. Cái vị sống sống, hơi chát kỳ lạ không giống nấm chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!