Đối với Lương Nguyên Tranh mà nói, bản thân sự nỗ lực không phải một khó khăn.
Mà khó khăn nằm ở chỗ anh phải nỗ lực gấp đôi hầu hết mọi người chỉ để giành lấy quyền được đứng trên cùng một vạch xuất phát với các bạn đồng trang lứa.
Anh đã đứng vào vị trí đó.
Anh đã bắt đầu chạy.
Anh còn chạy nhanh hơn người khác... Nhưng đường đua này chưa bao giờ là đường đua tình yêu.
Từ đầu đến cuối, Lương Nguyên Tranh chưa từng đặt chân lên đường đua tình yêu.
Anh từng nhận được sự giúp đỡ từ mẹ của Lục Xán Nhiên là bà Lục Khởi Phượng.
Chuyện này xảy ra vào ngày thứ ba sau khi anh xem "Cuộc đổ bộ bí ẩn", ngày thứ ba kể từ khi tình yêu đổ bộ, và nó cũng đổ ập lên đầu anh.
"Hả? Em không biết à?" Giáo viên cấp ba kinh ngạc nói chuyện qua điện thoại, "Cô lướt thấy video Douyin do nhà trường đăng tải, người dẫn chương trình đã nhắc đến tên Lục Xán Nhiên nhưng sao chẳng thấy em ấy xuất hiện? À à, em ấy là thành viên của đội hậu cần phía sau cánh gà, ha ha, cô hiểu rồi. Hồi đó ba mẹ em ấy quyên góp rất nhiều sách cho trường, đến giờ vẫn còn âm thầm hỗ trợ... Khụ, bà Lục khiêm tốn lắm, làm chuyện này mà chẳng cần đăng báo hay tuyên dương."
Năm đầu tiên học cấp hai, Lục Xán Nhiên đã để ý thấy một số bạn cùng lớp mua đồ ăn rất cần kiệm. Lúc đó căn tin trường chưa được cải tạo nên mô hình khá giống đại học, học sinh muốn ăn món gì thì có thể xếp hàng lấy thức ăn ở các ô cửa sổ.
Có hai bạn nữ thường xuyên rủ nhau đi ăn chung với nhau, hôm nay quẹt thẻ của mình thì ngày mai lại quẹt thẻ của cậu.
Sau khi về nhà, Lục Xán Nhiên nói chuyện này cho ba mẹ nghe. Ngày hôm sau, bà Lục Khởi Phượng lập tức dành thời gian liên hệ với nhà trường và đề xuất một dự tài trợ.
Chẳng cần thuyết trình, chẳng cần bầu chọn suất hỗ trợ học sinh nghèo trong lớp, bà chỉ xem qua số liệu tiêu dùng chung và chu cấp một khoản trợ cấp tám trăm tệ hàng tháng cho mỗi học sinh có mức chi tiêu thấp. Số tiền đó được chuyển thẳng vào thẻ cơm của từng người.
Lương Nguyên Tranh cũng là một trong những người được giúp đỡ.
Vóc dáng anh cao ráo, lại đang trong giai đoạn phát triển của tuổi dậy thì nên rất nhanh đói. Một ngày anh ăn đến bốn bữa, sáng và khuya ở nhà, trưa và tối ở trường, mỗi bữa gồm bốn cái bánh bao hoặc ba bát cơm.
"Em cứ nghĩ là nhà trường giúp đỡ." Lương Nguyên Tranh nói: "Hóa ra là bà Lục ạ?"
"Đúng vậy." Cô giáo vui vẻ, "Nhưng bà Lục kín tiếng lắm, không muốn công khai tuyên dương chuyện này... Tới tận bây giờ, mặc dù những khoản trợ cấp vẫn được trao cho các em dưới danh nghĩa của nhà trường, nhưng thực chất bà Lục mới là người quyên góp... Cho nên khi Lục Xán Nhiên muốn đặt nguyện vọng vào Đại học A, cô mới liên lạc với em, hy vọng em có thể giúp em ấy một tay... Đáng tiếc cuối cùng em ấy không trúng tuyển khoa y."
... Không hẳn là đáng tiếc.
Lương Nguyên Tranh biết mình học y vì mục đích gì, để được tôn trọng, để có cái gọi là địa vị xã hội. Nhưng khi nhận ra hiện thực không như mình nghĩ, đầu óc anh trống rỗng, anh muốn quay đầu. Anh nhìn thấy quầng thâm đen sì trên khuôn mặt mình trong tấm gương phòng ký túc, vẻ mặt vô cảm, trông như loài dương xỉ sinh trưởng trong những khu rừng già ẩm ướt.
Lục Xán Nhiên thì khác.
Cô là hoa hướng dương, là anh túc đỏ, là cánh đồng hoa cúc họa mi nở rộ khi có làn gió xuân xanh thổi qua.
Đêm đó Lương Nguyên Tranh mất ngủ rất lâu.
Hóa ra vạch xuất phát mà anh phải nỗ lực lắm mới chạm tới được lại chẳng thiếu sự giúp đỡ hết lòng của ba mẹ Lục Xán Nhiên.
Đáng lẽ anh phải biết ơn vì điều đó.
Và đáng lẽ anh chỉ nên cảm thấy biết ơn mà thôi.
Lương Nguyên Tranh chưa từng chủ động liên lạc với Lục Xán Nhiên. Anh dùng lời hứa trả ơn để che giấu động cơ ích kỷ, dùng hành động bảo vệ cô để che giấu d*c v*ng của bản thân.
Năm sau, Lương Nguyên Tranh tham gia thế vận hội mùa xuân với tư cách là tình nguyện viên y tế, ngay lập tức nhìn thấy Lục Xán Nhiên.
Số lượng nữ sinh trong khoa cô chẳng tính là nhiều, một lớp hơn ba mươi người nhưng chỉ có chưa đến mười người là nữ. Vì thế vận hội cũng có chỉ tiêu bắt buộc nên hầu như tất cả nữ sinh đều phải đăng ký tham gia thi đấu.
Lục Xán Nhiên đăng ký tham gia chạy tiếp sức bốn người dành cho nữ. Lương Nguyên Tranh đứng trên cao, nhìn thấy cô ho sặc sụa giữa đường đua, cánh tay và cổ đỏ bừng.
Lúc ấy đang là mùa phấn hoa của cây bách nên anh lập tức nhận ra đó là phản ứng dị ứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!