Chương 37: (Vô Đề)

Sau câu chào tạm biệt đầu lưu luyến, Lục Xán Nhiên hạnh phúc chạy về xe. Cô còn chưa ngồi vững thì Lục Khởi Phượng đã lấy chiếc hộp màu đen từ trong cốp xe ra cho cô.

"Cảnh sát bảo con làm rơi cái này." Lục Khởi Phượng nói: "Nặng lắm. Cái hộp lớn như vậy, bên trong có gì thế? Mở ra xem đồ bên trong có bị ném hư không."

Lục Xán Nhiên hãy còn đằm chìm trong hạnh phúc mở chiếc hộp ra.

"Là hoa dùng cho màn tỏ tình ngày mai... Hả?"

Cô cúi đầu, trợn mắt há miệng nhìn những tờ tiền một trăm tệ được xếp ngay ngắn và đầy ắp trong hộp.

Một trăm, hai trăm... Một chồng, hai chồng...

Nặng trĩu, chói mắt..... Nhiều tiền như vậy chui từ đâu ra thế?

– Hết phần truyện chính –[Tác giả có lời muốn nói]

– Dưới đây là nội dung mẩu chuyện nhỏ đặc biệt ngày hôm nay –

Mãi đến khi mở phong bao đựng tiền kia ra và phát hiện bên trong là ba trăm tệ chứ không phải cây nấm, Đầu Sẹo và Nói Lắp mới nhận ra mình bị chơi một vố.

Nhất định là kẻ nào đó đã tiết lộ tin tức làm thằng nhãi họ Trần và gã kia cố ý giả vờ giao dịch!!!

Nếu như nói ban đầu gã ăn trộm nấm là vì tiền, sau đó ăn trộm nấm là để chứng tỏ bản thân, vậy thì bây giờ mục đích của Đầu Sẹo đã trở thành báo thù.

Nói Lắp vẫn còn chịu được, khuyên gã cứ nhẫn nhịn thêm chút nữa, cho dù không lấy được nấm thì cũng không cần trả số tiền do chủ thuê đặt cọc trước. Nghe nói cấp trên đã trực tiếp cử một tên đi trộm nấm lần này bọn họ coi như bỏ...

Đầu Sẹo cảm thấy bị sỉ nhục sâu sắc nên chẳng bỏ qua được.

Gã không quan tâm người thuê Nói Lắp là ai, không quan tâm cấp trên của Nói Lắp là ai, cũng không quan tâm kẻ muốn lấy cây nấm là ai. Bây giờ trong đầu Đầu Sẹo chỉ còn lại một suy nghĩ đó là phải tìm ra tên Trần Vạn Lý xảo quyệt đã lừa mình và kẻ chủ mưu đứng sau mọi chuyện.

Gã muốn bọn họ chết.

Còn phải chết thật thảm.

Lũ sinh viên rất nhát gan, gã ngăn đôi nam nữ hay ở gần Trần Vạn Lý lại, chỉ đe dọa một chút là đã moi được thông tin.

Khi Đầu Sẹo chạy tới phòng thí nghiệm của giáo sư Trần thì vừa hay bắt gặp giáo viên thể dục cả người đầy máu nằm trên mặt đất, bên cạnh là cao thủ áo đen và giáo sư Trần đang thở hổn hển.

Nhân lúc cao thủ áo đen lục soát cơ thể giáo viên thể dục, Đầu Sẹo nhặt con dao găm trên mặt đất lên và đâm một nhát vào người cao thủ áo đen. Hắn ta không ngờ mình bị đánh lén nên hoảng hốt quay đầu lại, thế là bị Đầu Sẹo đâm thêm một nhát.

Sau đó tới giáo sư Trần mặt mày tái mét.

Đầu Sẹo đánh ông ta một trận tơi bời, ép hỏi ông ta rằng nấm đang ở đâu, không ngờ lão già này rất cứng miệng, dù bị đánh đến hôn mê thì vẫn nói không biết...

Gã xoay người, thấy Trần Vạn Lý ngất xỉu trên ghế sô pha.

Đầu Sẹo đang định ra tay với Trần Vạn Lý thì nhận được cuộc gọi từ Nói Lắp.

"Này... Mày đừng gây sự với thằng nhóc Trần Vạn Lý kia đấy." Nói Lắp nói: "Tao vừa mới biết được ông chủ đứng sau vụ làm ăn này là giáo sư Trần... Cũng là ba của Trần Vạn Lý. Người bên đó đã nói rồi, mặc dù chúng ta không lấy được đồ nhưng giáo sư đã đồng ý đưa số tiền còn lại trong giao dịch cho chúng ta, nhưng chúng ta phải giữ bí mật... Này, a lô, a lô, a lô?

Bây giờ mày có đang nghe không?"

Anh nhận ra mình thực sự thích Lục Xán Nhiên vào mùng một Tết hai năm trước.

Lúc đó Lương Nguyên Tranh đang xem "Cuộc đổ bộ bí ẩn".

Anh không có gu thẩm mỹ cụ thể về phim ảnh, cũng chẳng yêu thích thể loại nào, toàn có gì thì xem đó, cái gì miễn phí thì xem.

Hôm đó câu lạc bộ mà bạn anh tham gia có buổi chiếu phim miễn phí, bộ phim họ chiếu là "Cuộc đổ bộ bí ẩn".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!