Ngay từ nhỏ Lục Xán Nhiên đã sợ giáo sư Trần.
Bây giờ càng sợ hơn.
Từng có một khoảng thời gian thiết lập nhân vật mắc "chứng rối loạn lượng cực" rất được ưa chuộng trong phim ảnh và tiểu thuyết. Để đạt được hiệu ứng mong muốn mà các nhà biên kịch và diễn viên thường phóng đại hoặc lãng mạn hóa thiết lập này...
Thoạt nhìn giáo sư Trần rất phù hợp với hình tượng "bệnh nhân" mắc chứng rối loạn lưỡng cực trong phim.
Ông ta xách cổ áo Lục Xán Nhiên, tức giận mắng cô "Phí phạm của trời, "Không biết dùng đồ", "Mù quáng vì tình"... Chỉ cần là câu có bốn từ thì đều mắng ra hết.
Lục Xán Nhiên lạc quan nghĩ trình độ ngữ văn của giáo sư Trần cũng không tệ, sao đến lượt Trần Vạn Lý thì dùng từ loạn cả lên thế kia. Xem ra giáo sư Trần đúng là ba ruột, kiểu ba ở nhà chẳng quan tâm chuyện gì ấy.
Sau khi trút lửa giận xong, giáo sư Trần lại bình tĩnh một cách kỳ lạ. Ông ta bày vẻ mặt ôn hòa, cho Lục Xán Nhiên xem một tấm ảnh chụp... Bên trong là Chúc Hoa Hân và Giang Tư bị trói.
"Chỉ cần cháu chịu hợp tác." Giáo sư Trần nói: "Hợp tác với chú lấy thứ đó ra, thì chú bảo đảm ngày hôm nay chỉ là một hiểu lầm, cháu và các bạn của cháu có thể tiếp tục quay về đi học."
Nhưng bình luận trên đầu ông ta lại là lửa giận và con dao đổ máu.
Lục Xán Nhiên nghĩ người nên đi học phải là giáo sư Trần mới đúng, bắt đầu môn đào đức bắt buộc lúc nhỏ.
Cô không phản kháng, bây giờ có phản kháng thì cũng chẳng ích gì.
Từ nhỏ đến lớn Lục Xán Nhiên luôn là đứa trẻ ngoan, mà ưu điểm lớn nhất của đứa trẻ ngoan đó chính là biết chủ động thích nghi với hoàn cảnh. Trần Vạn Lý không ngoan nên đã bị ba ruột đánh hôn mê, huống chi giáo sư Trần còn chẳng phải ba nuôi của cô, chỉ là một người chú nhà hàng xóm không dễ sống chung mà thôi.
Giáo sư Trần đưa cô đến phòng thí nghiệm của Đại học B. Sau khi xuống xe được cởi trói nhưng Lục Xán Nhiên không thể kêu cứu, bạn bè của cô còn bị ông ta giấu, cô không dám mạo hiểm khiêu chiến giới hạn đạo đức của giáo sư Trần.
Nhìn từ cách nuôi dạy méo mó của gia đình Trần Vạn Lý thì có lẽ ông ta chẳng có chuẩn mực đạo đức đâu.
Hiển nhiên giáo sư Trần chẳng muốn làm lớn chuyện, hay nói đúng hơn là làm lớn chuyện hơn nữa. Đến thời khắc này, ông ta vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, hòa nhã cho Lục Xán Nhiên uống hết một bát nước thuốc pha sẵn lớn.
"Mau nôn ra đi." Giáo sư Trần hòa ái vỗ vai Lục Xán Nhiên, "Thí nghiệm đã chứng minh chỉ cần dạ dày cháu được làm rỗng hoàn toàn... Nó sẽ bị cháu nôn ra nguyên vẹn. Dù gì cháu cũng là đứa nhỏ mà chú chăm từ nhỏ đến lớn, sao chú có thể mang cháu đi phẫu thuật được?"
Nghe ông ta nói mấy lời không thích hợp này, Lục Xán Nhiên dựng hết cả lông tơ.
Cô cũng không do dự quá lâu, sau khi xác định giáo sư Trần sẽ thả mấy người Hân Hân thì lập tức uống một ngụm lớn.
Bình thường Lục Xán Nhiên chẳng bao giờ nôn mửa nên đành để giáo sư Trần hỗ trợ gây nôn. May mà chiêu này có tác dụng, cô "ọe" một tiếng rồi há miệng nhưng chẳng nôn ra được gì. Giáo sư Trần mất kiên nhẫn, đưa tay định thò vào cổ họng cô...
Nhưng ngay trước khi bị ông ta bắt được, cửa phòng thí nghiệm đột nhiên mở toang ra.
Giáo sư Trần không quay đầu. Giáo viên thể dục ướt đẫm lao vào, nét mặt đã hoàn toàn điên cuồng: "Chính là mày!!!"
Gã ta nghiến răng nghiến lợi, nhìn thấy Trần Vạn Lý đang "nghỉ ngơi" trên ghế sô pha bên cạnh thì càng chắc chắn hơn. Gã ta quét chân một cái làm giáo sư Trần ngã ra mặt đất, đấm hai cú vào mặt ông ta, biểu cảm hung tợn mắng chửi: "Hoặc là đưa đồ cho tao, hoặc là đưa tiền cho tao... Ặc!"
Tên cao thủ mặc đồ đen vừa lái xe chở giáo sư Trần xông tới, rút dao lao vào vật lộn với giáo viên thể dục.
Lục Xán Nhiên trợn mắt há miệng, trong lúc nhất thời chẳng biết là nên bỏ chạy trước hay đâm thêm một nhát dao trước. Cô vẫn còn thấy sợ giáo sư Trần vì ám ảnh thời bé...
May thay tiếng r*n r* của giáo sư Trần đã giúp cô đưa ra quyết định.
"Ngu xuẩn!" Ông ta đột nhiên mắng sang Lương Nguyên Tranh bằng những lời tục tĩu: "Lại là thằng chó Lương Nguyên Tranh đó... Ặc!"
Lục Xán Nhiên hung dữ ném chiếc bình thủy tinh lớn đựng thuốc thí nghiệm vào trán giáo sư Trần.
Hồi trước ném tạ cô còn chẳng dùng sức lớn đến vậy.
"Không được mắng đàn anh!" Lục Xán Nhiên lớn tiếng chửi tục: "Chú mới là thằng chó!!!"
Giáo sư Trần bị bình thủy tinh đập vào sưng trán, nước thuốc văng ra khắp mặt. Không hiểu sao khi nhìn thấy dáng vẻ buồn cười này của ông ta, Lục Xán Nhiên bỗng nhiên cảm thấy... Bóng ma thời thơ ấu mang tên giáo sư Trần này cũng chỉ có vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!