Chương 34: (Vô Đề)

Nếu có thể đánh giá tất cả trải nghiệm trong đời, ví dụ như lần đầu tiên bị mắng là -2 điểm, lần đầu tiên đạt được điểm tuyệt đối trong bài thi là 10 điểm, thì Lục Xán Nhiên sẽ cho nụ hôn bây giờ một trăm điểm.

Một trăm điểm!

Một trăm điểm!

Mặc dù lúc hôn rất luống cuống, mặc dù quần áo, mặt mũi và tóc tai đều ướt mưa, mặc dù hiện tại không có bó hoa xinh đẹp... Nhưng có anh.

Viên kẹo hòa tan có lẽ đã bị ai ăn mất, nhưng chuyện đó không quan trọng. Gương mặt Lục Xán Nhiên vừa nóng vừa đỏ, sau khi hôn xong thì nói năng lắp bắp.

"Đàn anh." Cô nói: "Sao mặt anh không đỏ vậy?"

Lương Nguyên Tranh đáp: "Có lẽ là do mặt anh khá dày."

Lục Xán Nhiên cũng chẳng biết mình đang nói gì: "Ngưỡng mộ anh ghê, tốt thật, cho dù căng thẳng thì cũng không bị phát hiện."

Lương Nguyên Tranh "Ừ" một tiếng, lại nói: "Nhưng cũng có khuyết điểm."

"Cái gì?"

"Có đôi lúc." Anh nói: "Anh cũng muốn để em nhìn thấy anh đang căng thẳng."

Đôi mắt Lục Xán Nhiên lập tức sáng lên.

"Thật ra em cũng cảm giác được." Cô nói: "Lúc nãy hình như anh đã chạm nhẹ vào mông em, sau đó lập tức dịch lên trên..."

"Xin lỗi." Lương Nguyên Tranh nói xin lỗi rồi giải thích: "Anh tưởng đó là eo em."

Lục Xán Nhiên ngại ngùng: "Xin lỗi nha, hình như em cao hơn tưởng tượng của anh."

Hai người lịch sự xin lỗi lẫn nhau, lịch sự đến mức Lục Xán Nhiên thoáng hoảng hốt một giây, cảm giác sau này mỗi khi thân mật, anh cũng sẽ lịch sự nói xin lỗi... Dừng lại, cô không thể nghĩ tiếp được. Bàn tay Lương Nguyên Tranh vẫn còn đặt trên eo cô. Một tay anh che dù, một tay khác nhẹ nhàng đỡ lấy sống lưng cô. Lục Xán Nhiên hạ cánh tay tê mỏi xuống, anh cũng buông ra... Nhưng không buông được...

Lục Xán Nhiên nắm lấy tay anh, vừa ngại ngùng vừa căng thẳng kéo về eo mình.

"Em thích được anh chạm vào." Cô to gan hỏi: "Có thể ôm thêm một lát không?"

Lương Nguyên Tranh hơi khom lưng tì cằm lên đầu cô, tựa như cơ thể tr*n tr** ôm lấy một con mèo đầy lông. Trong lòng anh lúc này ngập tràn một cảm giác sung sướng khó tả, rùng mình, mềm mại, ngứa ngáy. Cô có mùi như hoa hồng mới nở, mùi vải thiều mới hái, mùi nước lạnh pha đường, mùi mật hoa trên đôi cánh mềm mại của loài ong.

Cái ôm này kéo dài một phút thì Lương Nguyên Tranh mới buông tay ra. Lục Xán Nhiên trông chờ nhìn l*n đ*nh đầu anh, muốn biết liệu anh có cũng đang âm thầm đánh giá "một trăm điểm" trong lòng hay không.

Lương Nguyên Tranh mất tự nhiên ho khan một tiếng: "Đang nhìn gì vậy?"

Lục Xán Nhiên nói: "Nhìn anh đang nghĩ gì."

Lương Nguyên Tranh hỏi: "Em nhìn thấy gì?"

Lục Xán Nhiên thành thật trả lời: "Trái tim, bạc hà và hương thảo... Ồ, và rất nhiều thực vật màu xanh."

Sau đó cô nhìn thấy không chỉ lỗ tai Lương Nguyên Tranh ửng đỏ.

Anh nghiêng người, hít sâu một hơi: "Để anh đưa em về ký túc xá trước, tối nay đừng ra ngoài... Tốt nhất là cũng đừng nghe điện thoại của Trần Vạn Lý."

Cuối cùng Lục Xán Nhiên cũng nhớ ra vấn đề hiện tại, cô kêu lên một tiếng rồi hỏi: "Bọn họ muốn làm gì?"

... Muốn lấy được cây nấm.

Dựa vào thí nghiệm trước đó của phòng thí nghiệm thì "nấm" có thể bị cơ thể người hấp thụ và tiêu hóa tự nhiên, sau đó không còn ảnh hưởng đến cơ thể nữa... Song quá trình này sẽ mất ít nhất một tháng. Trong một tháng này, bọn người đó sẽ muốn lấy nó ra...

Lương Nguyên Tranh cố gắng giải thích bằng ngôn ngữ đơn giản nhất, anh không muốn khiến Lục Xán Nhiên hoảng sợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!