Chương 33: (Vô Đề)

Ba mẹ yêu con, ba mẹ yêu con, ba mẹ yêu con.

Quà sinh nhật năm tám tuổi của Lục Xán Nhiên là một con gấu bông có thể phát ra tiếng, chỉ cần ấn vào trái tim chú gấu thì nó sẽ liên tục lặp câu "Ba mẹ yêu con" mà ba mẹ cô đã ghi âm sẵn.

Mỗi lần ba mẹ bận rộn không có thời gian bầu bạn với cô, trước khi đi ngủ Lục Xán Nhiên sẽ ấn vào con gấu để nghe nó nói "Ba mẹ yêu con", sau đó hài lòng thiếp đi.

Ngoài ba mẹ và một vài lá thư tình quấy rầy không đáng nhắc tới, đây là lần đầu tiên Lục Xán Nhiên nghe được câu "Anh yêu em"* từ người mình thích.

*Trong tiếng Trung chỉ có đại từ "tôi" và "bạn" (như trong tiếng Anh chỉ có "I" và "you") nên cách viết của "ba yêu con", "mẹ yêu con" hay "anh yêu em" đều giống nhau là "

".

Mặc dù nó chỉ là một phần nhỏ trong lời anh nói.

Trời mưa tầm tã, dưới tán dù, trên đầu anh là vô số trái tim mà chỉ cô nhìn thấy đang đập lộp bộp như hạt mưa.

Lục Xán Nhiên giơ tay, ngón áp út cẩn thận ấn vào ngực anh... Ngay vị trí trái tim.

Cô không biết vì sao mình lại làm vậy, nói chung là rất muốn ấn, rất rất muốn ấn.

Lương Nguyên Tranh nói: "Anh yêu em."

Lại ấn một cái.

Lương Nguyên Tranh lặp lại: "Anh yêu em."

Lại ấn.

Lương Nguyên Tranh: "Anh yêu em."

Lục Xán Nhiên định buông tay thì bị Lương Nguyên Tranh bắt lấy.

"Vì sao không ấn tiếp?" Anh cụp mắt nhìn Lục Xán Nhiên, "Không thích à?"

"Em sợ ấn liên tiếp nhiều lần quá thì sẽ hết pin." Cổ họng Lục Xán Nhiên khô khốc, ngỡ như mình đang mất trọng lực giữa không trung, "Nghe nói số lần con người có thể nghe thấy "Anh yêu em" trong đời là có hạn."

"Vậy anh sẽ vay thêm số lần." Lương Nguyên Tranh hỏi: "Còn em? Xán Nhiên, em muốn nói những lời có hạn đó cho ai nghe?"

Mỗi chữ anh nói, cánh tay Lục Xán Nhiên lại bị siết chặt hơn một phần. Nhưng cô chẳng cảm thấy khó chịu chút nào, ngược lại còn hạnh phúc vô cùng. Cô ý thức được cảm xúc mất kiểm soát của anh tựa như cơn bão đang dần tích tụ, mà cô lại ở ngay tâm bão.

Lục Xán Nhiên muốn nói "Em yêu anh" nhưng lại sợ chưa đủ trịnh trọng, cô muốn nói với Lương Nguyên Tranh rằng: Anh biết không? Từ rất lâu, rất lâu trước đây, em đã bắt đầu công khai "yêu thầm" anh, và sau đó đến lúc yêu anh thật sự thì lại im ắng không dám để bất cứ ai biết.

Cô muốn nói cho anh biết trong những ngày hè oi bức đó, cô đã lén lút cất tên anh vào trang nhật ký như thế nào. Muốn nói cho anh biết giữa đám đông, cô không dám lên tiếng chào anh nhưng vẫn thầm hy vọng anh sẽ nhận ra cô. Muốn nói cho anh biết khi anh bị ngã, cô đã ước trời đừng bao giờ ngừng mưa. Muốn nói cho anh biết cô đã yêu bộ đồng phục cấp ba rộng thùng thình này vì thích anh.

Muốn nói cho anh biết khai giảng đã trở thành sự kiện mà cô trông chờ nhất...

Suốt thời gian dài, tình cảm ấy được che giấu một cách cẩn thận, sự mong đợi bị kìm nén, niềm vui và nỗi thất vọng thầm kín sau cái gặp thoáng qua, những cuộc đấu tranh nội tâm mỗi khuya... Anh khiến tuổi dậy thì của cô không còn khô khan, cuộc sống bình dị thường ngày chẳng còn nhàm chán. Những ngày tháng ngập tràn niềm vui vì tình yêu ấy như châm đuốc khiến từng hơi thở đều rực rỡ như cầu vồng.

Dài như vậy.

Nhiều như vậy.

Sao có thể chỉ tóm tắt bằng ba từ "Em yêu anh" đơn giản.

Ngón cái của Lương Nguyên Tranh đè lên mạch máu của cô.

"Có lẽ anh không giống như những gì em tưởng tượng." Anh nói: "Anh không biết em nghĩ thế nào về anh, nhưng có lẽ con người thật của anh sẽ không tốt như em nghĩ."

Lục Xán Nhiên: "Cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!