... Ông ta nói chuyện rất thẳng thắn, yêu cầu Lương Nguyên Tranh hiến tủy cho người em trai cùng ba khác mẹ Trịnh Thiên Vọng... Cũng là cháu trai của giáo sư Trần.
Anh từ chối.
Mặc dù sau đó Trịnh Thiên Vọng đã tìm người hiến tủy phù hợp và ca ghép tủy diễn ra rất thành công, nhưng chuyện này vẫn khiến giáo sư Trần canh cánh trong lòng.
Lục Xán Nhiên nói: "Mặc dù nói thế này thì không hay lắm, nhưng em rất sợ ông ấy..."
Nói rồi cô cẩn trọng nhìn xung quanh: "Ông ấy không ở đây chứ?"
"Ừm." Trần Vạn Lý đành đáp một tiếng trái lòng, hoảng loạn rối bời, "Ba mình là vậy, không biết dạy dỗ con cái. Ông ấy đã xin lỗi dì Lục về chuyện đọc lén nhật ký của cậu rồi..."
Lương Nguyên Tranh nhạy bén nghe thấy: "Ông ta còn từng đọc lén nhật ký của em? Bọn em sống cùng với nhau rất lâu à?"
"Đều là chuyện hồi nhỏ rồi." Lục Xán Nhiên không muốn nói nhiều thêm, chỉ riêng ba chữ "giáo sư Trần" cũng đã khiến cô khiếp đảm rồi. Đầu óc cô lại bắt đầu đau nhức, vô số tạp âm lọt vào, cô cố gắng phớt lờ chúng rồi nói: "Bên ngoài mưa lớn như vậy... Lát nữa chúng ta phải về trường kiểu gì đây..."
Lương Nguyên Tranh nhìn sắc trời đen kịt, dòng người vội vã qua lại và xe cộ phóng vun vút ngoài kia...
"Chúng ta mau rời khỏi đây thôi." Anh đứng dậy lấy dù, "Ở đây không an toàn."
Lục Xán Nhiên căng thẳng nhìn khắp nơi: "Sao lại không an toàn."
"Có lẽ em nên hỏi người bạn không giới tính của em đi thì hơn." Lương Nguyên Tranh xoay người hỏi Trần Vạn Lý: "Dạo này cậu đã làm gì?"
Trần Vạn Lý đang uống nước thì bị sặc, thế là ho khù khụ lên.
"Cái gì mà không giới tính. Tôi, đàn ông đích thực, trăm phần trăm đấy!" Trần Vạn Lý ưỡn ngực, "Tôi làm gì chứ?"
"Hai người đang trú mưa ở đối diện." Lương Nguyên Tranh bình tĩnh nói: "Vẫn luôn theo dõi cậu."
Trần Vạn Lý đột nhiên phản ứng lại: "Đợi đã, anh... Anh vừa bảo tôi ra ngoài mua nước là để thử xem bọn họ có theo dõi tôi hay không hả... Anh quá đáng vừa thôi Lương Nguyên Tranh, lỡ như lúc nãy tôi gặp chuyện thì sao bây giờ?"
Cậu ấy hãy còn thấy sợ: "Hầy... Sao bọn họ cứ theo dõi tôi mà không ra tay vậy?"
Lương Nguyên Tranh suy tư: "Trên người cậu có thứ gì?"
Trần Vạn Lý đáp: "Tiền bạc và sự đẹp trai?"
Lục Xán Nhiên to gan suy đoán: "Có phải dạo này ba cậu vừa nghiên cứu ra sản phẩm gì mới không? Có lẽ bọn họ là gián điệp do công ty thương mại phái tới chăng? Muốn bắt cóc cậu để đòi tiền ba cậu?"
Khuôn mặt nhỏ của Trần Vạn Lý trắng bệch: "... Không thể nào."
"Vừa rồi giáo sư Trần nói gì với cậu?" Lương Nguyên Tranh hỏi: "Ông ta bảo cậu làm gì?"
"... Không có gì hết." Trần Vạn Lý khó xử, cả mặt lẫn tai đều đỏ lên, "Ông ấy chỉ hỏi tôi trời mưa mà còn ở đây, có phải là đang hẹn hò với Lục Xán Nhiên không."
Lục Xán Nhiên khiếp sợ như bị chó cắn: "Sao cậu có thể ngậm máu phun người như vậy hả?"
"Đương nhiên là mình bảo không rồi, mình coi cậu như anh em mà." Trần Vạn Lý nói: "Ừm, mình trả lời ông ấy là ngày mai cậu tụ tập với bạn bè ở đây, hôm nay trời mưa nên chúng ta đến trang trí trước, rồi gì mà con gái nên để ý mấy cái cảm giác nghi lễ lắm."
Lương Nguyên Tranh nhìn màn mưa liên miên không dứt bên ngoài: "Ông ta còn hỏi gì nữa?"
"À..." Trần Vạn Lý bất an nhìn Lục Xán Nhiên, "Hỏi tôi là có phải dạo này Xán Nhiên rất hiểu lòng người hay không. Tôi mới bảo đâu chỉ dạo này, lúc nào mà Xán Nhiên chẳng hiểu lòng người."
Lương Nguyên Tranh nhíu mày: "Còn gì nữa?"
"... Còn hỏi vì sao tự nhiên cậu ấy thân thiết với anh như vậy." Trần Vạn Lý ấp úng giữ bí mật cho bạn mình, "Tôi nói chắc là do mấy hôm trước cậu ấy ăn trúng nấm độc, ở bệnh viện được anh chăm sóc... Này! Anh định kéo Lục Xán Nhiên đi đâu? Đừng đi mà, tôi không có dù!!! Này!"
Lương Nguyên Tranh chẳng nói lời kéo, một tay che dù đen, một tay kéo Lục Xán Nhiên đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!