Chương 30: (Vô Đề)

Trời cứ mưa mãi.

Mỗi khi trời mưa thì lại kẹt xe, hôm nay cũng vậy, không dễ bắt xe chút nào.

Trong lúc đợi xe bên đường, Lục Xán Nhiên còn bắt gặp ông chủ quán gà hầm nấm Trịnh Ký đang cãi nhau với người ta.

Bài viết bóc phốt trên Tiểu Hồng Thư của Chúc Hoa Hân đã bị chủ quán báo cáo xóa mất, nhưng bài viết trên tường tỏ tình của trường lại rất nổi tiếng. Không biết có phải do hàng loạt sự cố liên tiếp xảy ra đã khiến việc làm ăn của Trịnh Ký mấy ngày nay xuống dốc không phanh hay không. Lúc Lục Xán Nhiên lên xe thì nhìn thấy chủ quán đánh nhau với người ta. Bên kia có hai người, một kẻ đầu trọc có sẹo, một kẻ trông như tên côn đồ hung hãn.

Đáng sợ thật.

Chuyện còn đáng sợ hơn thế đã xảy ra sau khi cô hội họp với Trần Vạn Lý.

Đã hơn một ngày trôi qua nhưng vết bầm tím trên mặt Trần Vạn Lý vẫn chưa tan đi hết. Nhưng cậu ấy cũng không dám nói xấu Lương Nguyên Tranh trước mặt Lục Xán Nhiên.

Người khác không biết chứ Trần Vạn Lý thì biết rất rõ, tuy ngoài mặt Lục Xán Nhiên luôn tỏ ra khách sáo, nhưng nếu chọc giận cô thật thì cô sẽ quyết đoán tuyệt giao, không bao giờ để ý đến cậu ấy nữa.

Cô vốn cứng cỏi từ xương cốt, chỉ là không biết thế nào lại dần bị mài mòn trở nên mềm mại.

Thật kỳ lạ, rõ ràng hồi nhỏ cô không "mềm mại" như vậy.

Có Trần Vạn Lý giúp đỡ, Lục Xán Nhiên bàn chuyện với chủ thuê nhà kính trồng hoa thuận lợi hơn nhiều. Chủ thuê đồng ý hoàn lại một phần tiền thuê coi như bù đắp cho việc thiệt hại địa điểm đã thuê ngày mai, đồng thời cũng đưa trước mật khẩu cho Lục Xán Nhiên.

"Hôm nay trời mưa to như vậy nên lịch hẹn tối nay bị hủy hết rồi." Chủ thuê nói với Lục Xán Nhiên: "Trang trí cũng mất thời gian nên mấy người sắp xếp trước đi. Mười giờ tối mai tôi sẽ đến kiểm tra, nếu ổn thỏa thì sẽ hoàn lại tiền đặt cọc."

Nói đến cũng khéo, chủ thuê vừa đi thì mưa đã tạnh ngay.

Lục Xán Nhiên chỉ huy Trần Vạn Lý di chuyển mấy chậu hoa hồng bị mưa xối hư cánh ra phía sau để làm phông nền. Bảy giờ sáng mai, công ty hoa sẽ giao hoa tươi đã thuê tới.

"Thật chẳng hiểu con gái bọn cậu." Trần Vạn Lý cáu kỉnh làm việc, "Lần trước nghe cậu nói muốn thuê hoa thì mình đã biết không đáng tin rồi. Cậu biết cặp đôi nào tặng hoa dưới trời mưa không? Là Gatsby tặng Daisy*, sau đó thế nào? Một người trúng đạn, một người..."

*Gatsby và Daisy là hai nhân vật chính trong tiểu thuyết "Gatsby vĩ đại" của F. Scott Fitzgerald.

"Không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại." Lục Xán Nhiên tức giận, "Đừng nói những chuyện không may."

"Xin lỗi nhé Lục Xán Nhiên." Trần Vạn Lý lớn tiếng nói xin lỗi, "Chỉ là mình không hiểu vì sao bạn cậu được tỏ tình mà cậu còn hào hứng hơn cậu ấy? Có phải Lương Nguyên Tranh tỏ tình cậu đâu, có cần phải làm tới mức này không?"

Lục Xán Nhiên đang suy nghĩ phải dùng khoản tiền vừa được trả lại vào chuyện gì, nghe Trần Vạn Lý hỏi vậy thì chẳng thèm ngẩng đầu lên: "Mình đang giúp bạn thân của mình. Trước đây khi giáo sư Trần đánh cậu, không phải mình cũng đã giúp cậu sao?"

Trần Vạn Lý nói: "Đúng vậy, đúng vậy, ai cũng là bạn thân của cậu, ngày nào cậu cũng lo cho người khác, chẳng bao giờ nghĩ đến bản thân."

Nói tới đây, Trần Vạn Lý lại đứng dậy, tỏ vẻ nghi hoặc: "Hình như hai người ngoài kia quan sát chúng ta cả buổi trời rồi."

"Cái gì?"

Lục Xán Nhiên quay đầu lại nhìn, thấy hai người đàn ông nọ hoảng loạn xoay người. Một người trong đó có vết sẹo rất rõ ràng, thoạt nhìn khá giống kẻ đã đánh nhau với chủ quán Trịnh Ký.

Lục Xán Nhiên cảm thấy bất an, vì cách quá xa nên cô không thấy rõ bình luận, chỉ có tiếng Trần Vạn Lý đang lải nhải bên tai.

"Mình nhớ có một câu thế này, cậu đối xử với người khác thế nào thì cậu cũng mong được người khác đối xử như vậy. Thật ra sâu trong lòng cậu cũng mong nhận được lời tỏ tình nồng nhiệt mà Lục Xán Nhiên..."

Lục Xán Nhiên: "Im lặng, hình như hai người kia vẫn còn lảng vảng bên ngoài."

Cô do dự không biết có nên báo cảnh sát hay không, nhưng lại sợ chút chuyện nhỏ này sẽ lãng phí nhân lực cảnh sát. Trần Vạn Lý chẳng nói chẳng rằng, ngông cuồng xách xẻng trong góc bồn hoa lên rồi định đi ra ngoài, nhưng Lục Xán Nhiên đã vội vàng giơ tay ngăn lại: "Cậu định làm gì đấy?"

Trần Vạn Lý nói: "Chưa nghe nói à? Võ công cao cường đến đâu cũng phải sợ xẻng. Cậu chờ ở đây, để mình ra ngoài cho bọn họ một bài học."

"Xem chừng cậu sẽ phải hy sinh khá lớn đấy."

Lương Nguyên Tranh cầm chiếc dù đen, mở cổng hàng rào bước vào sân vườn đầy hoa, bình tĩnh nhìn Trần Vạn Lý: "Thứ trong tay cậu có lẽ chỉ là đạo cụ quay chụp không được cố định chắc chắn, lúc đánh người đừng dùng phần đuôi, dễ rớt. Đề nghị cậu nên dùng phần giữa thân xẻng, đánh trực diện thì lực yếu, nhưng đập vào đầu thì dễ đi tù. Kiến nghị cậu nên đập vào cổ tay, sau đó bắt lấy cổ tay và thuận thế quét chân... Đó là cách nhanh nhất để khống chế một người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!