"Mình nghĩ có lẽ Lương Nguyên Tranh là một người hâm mộ UFO."
9 giờ tối, trong phòng ký túc số 116, Lục Xán Nhiên nằm trên giường, hai tay ôm chặt chiếc chăn trên người như Totoro ôm lấy cành cây, mở to mắt nhìn trần nhà.
"Mình xem vòng bạn bè của anh ấy thấy anh ấy từng đăng hai bài viết, đều là poster phim. Bài đầu tiên là từ Tết hai năm ngoái, anh ấy đăng "Cuộc đổ bộ bí ẩn". Bài thứ hai là từ Tết năm ngoái, phim "Hành trình đến hành tinh chết"." Lục Xán Nhiên nói: "Mình xem thử rồi, đều là phim về người ngoài hành tinh. Nói chung là anh ấy thích phim khoa học viễn tưởng nên mới đặt tên như vậy, chỉ có thể là vậy mà thôi."
"Miễn cưỡng quá không?" Chúc Hoa Hân đạp lên bậc thang leo giường đầu tiên, hai tay lay giường Lục Xán Nhiên, "Sao không thể là do anh ấy cũng dùng mật mã Caesar?"
Lục Xán Nhiên ỉu xìu đáp: "Mình phải tự luyến đến mức nào thì mới nghĩ anh ấy đặt tên như vậy là do yêu thầm mình chứ."
Tần Băng Sương ngủ ở giường đối diện đưa một cái gương gấp sang, bảo Lục Xán Nhiên tự nhìn xem: "Rảnh quá thì tự ngắm mình đi, cho tự tin hơn."
Lục Xán Nhiên im lặng kéo chăn trùm kín đầu: "Hôm nay kết bạn WeChat thành công, mình cũng đã vui lắm rồi."
Hồi năm nhất, Lục Xán Nhiên có biệt danh là "nhỏ Đen". Biệt danh do ai đặt thì cô quên mất rồi.
Trong kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, Tam Á rơi vào mùa thấp điểm nên ba mẹ dẫn cô đến Hải Nam chơi một tháng. Lục Xán Nhiên chưa có ý thức chống nắng nên đã bị cháy nắng đến mức đen sạm. Mãi một năm sau, cô mới chậm chạp khôi phục lại màu da ban đầu.
Lúc đó môn tự chọn mật mã học đã kết thúc, Lục Xán Nhiên không còn cơ hội học cùng Lương Nguyên Tranh nữa. Mà ngay cả lúc đi học, Lương Nguyên Tranh cũng chẳng nói với cô câu nào.
Cô tựa như một cây nấm nhỏ trốn trong góc vắng, lén lút nhìn chằm chằm anh cả học kỳ. Khi trời trở thu, mùa nấm cũng nên kết thúc.....
"Hôm nay mình đã may mắn lắm rồi." Lục Xán Nhiên thò đầu ra khỏi chăn, cười nói: "Thật ra mình không mong anh ấy đáp lại gì đâu. Nếu anh ấy thích mình thì tốt quá, nếu không thích thì mình sẽ chỉ đơn giản coi anh ấy như mục tiêu học tập."
Cô không muốn ôm những hy vọng phi thực tế.
Đâu phải tất cả thực vật đều sẽ kết ra trái ngọt.
Quân sư tình yêu Chúc Hoa Hân hỏi sang chuyện khác: "Vậy cậu gửi tin nhắn WeChat cho anh ấy chưa? Tốt nhất là nên chủ động xuất kích, nhân cơ hội gia tăng ấn tượng."
"... Vẫn chưa." Lục Xán Nhiên do dự, "Bây giờ hả?"
"Đương nhiên. Mình đã hỏi anh trai rồi, hôm nay anh ấy nghỉ ngơi ở ký túc xá chứ không trực ca đêm." Chúc Hoa Hân thúc giục: "Ngày mai Lương Nguyên Tranh phải trực ở bệnh viện, không thích hợp mập mờ đâu."
Trực ban có hại cho dạ dày, Chúc Hoa Hân không nói nhưng cô ấy mong Lục Xán Nhiên sẽ hiểu.
Dù sao sinh viên đi học tám giờ sáng mỗi ngày cũng đã sống không bằng chết rồi mà.
Tần Băng Sương nói: "Hân Hân đúng đấy, nhanh lên, nhanh lên, gửi tin nhắn đi."
Từ Kiều cũng giơ tay: "Đồng tình."
Thế là nhóm quân sư tình yêu được thành lập trong chớp nhoáng, tên nhóm chat cũng đổi từ "Mấy em gái xinh đẹp (4)" thành "Mấy em gái xinh đẹp theo đuổi tình yêu (4)".
Lục Xán Nhiên ngồi trước bàn, Tần Băng Sương và Chúc Hoa Hân đứng bên một trái một phải, ngay cả Từ Kiều đang ôn từ vựng tiếng Anh cũng cầm điện thoại chạy tới, quan tâm tiến độ yêu đương của cô.
Cô hít sâu một hơi, ấn mở WeChat.
Sau khi ấn vào vòng bạn bè đã xem cả mười tám lần, cô lại nhanh tay quay về giao diện nhắn tin.
"Xin lỗi." Lục Xán Nhiên xin lỗi nhóm quân sư tình yêu, "Thói quen nhìn lén vòng bạn bè, mình bị liệu."
Chúc Hoa Hân sốt ruột đến mức sắp bốc lửa, hùng hồn lên tiếng: "Theo nguồn tin mới nhất từ anh mình, Lương Nguyên Tranh không tham gia bất cứ câu lạc bộ nào. Nếu cậu đột nhiên hỏi về câu lạc bộ bảo vệ mèo hoang thì chắc chắn anh ấy sẽ không hiểu gì, gửi dấu chấm hỏi hoặc "Cái gì" cho cậu."
Lục Xán Nhiên ngoan ngoãn lắng nghe, sau đó gửi tin nhắn đã chỉnh sửa kỹ càng ra.
CBO xuất bản lần thứ nhất: "Em chào đàn anh, em đang muốn hỏi hoạt đ*ng t*nh nguyện của câu lạc bộ bảo vệ mèo hoang trường ta sẽ bắt đầu vào chủ nhật đúng không ạ?"
Còn chưa được trả lời, Tần Băng Sương đã bắt đầu chỉ đạo cảnh diễn số hai: "Đợi anh ấy hỏi thì cậu thuận theo xin lỗi, bảo mình gửi nhầm rồi hỏi anh ấy rằng trước khi ngủ, cánh tay cứ ngứa có phải phản ứng bình thường không? Đừng cho anh ấy thời gian phản ứng, cứ hỏi thẳng ngày mai anh ấy ăn ở căn tin nào, có tiện kiểm tra cho cậu hay không... Đấy, chẳng phải thế là hẹn hò ăn cùng thành công rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!