Chương 29: (Vô Đề)

Sau khi thi xong, Lục Xán Nhiên mới biết chuyện Lương Nguyên Tranh đánh Trần Vạn Lý.

Tin tức này còn là Trần Vạn Lý nói cho cô biết.

"Giúp mình nghĩ một cái cớ đi." Trần Vạn Lý nói: "Nam thần của cậu đánh hư mặt mình, tối nay ba mình tới thăm, đến lúc đó nếu ông ấy thấy gương mặt anh tuấn của mình thành ra thế này rồi hỏi thì mình phải giải thích thế nào? Cậu nghĩ giúp đi... Yên tâm, mình không đánh anh ta. Hừ, mình khinh thường mấy chuyện đánh đấm đó."

Lục Xán Nhiên khó tin: "Ai?"

"Nam thần của cậu đó." Trần Vạn Lý nói lớn hơn: "Nhiều năm như vậy, mẹ mình đã đổi ba loại tín ngưỡng rồi mà cậu vẫn chưa đổi nam thần. Là Lương Nguyên Tranh đấy. Anh ta đánh mình, hai cú, tất cả đều vào mặt phải. Cậu có nghe hiểu tiếng Trung không... Mình nói tiếng Trung khó hiểu đến vậy à?"

Lục Xán Nhiên ngây người: "Sao hôm nay cậu nói chuyện vừa hèn vừa kiêu vậy?"

"Cậu nên tự hỏi lương tâm của bản... Thôi bỏ đi." Trần Vạn Lý oán giận nói: "Mau bịa lý do giúp mình đi, dù gì từ nhỏ đến lớn cậu toàn như vậy mà. Lần này người đánh mình lại là Lương Nguyên Tranh, cho dù thế nào cậu cũng phải chịu trách nhiệm đến cùng. Mình không rảnh cãi nhau với cậu đâu, vậy đi, bịa lý do đi rồi nói cho mình."

Trần Vạn Lý nói rất đúng.

Từ nhỏ đến lớn, Lục Xán Nhiên từng giúp Trần Vạn Lý bịa ra vô số lời nói dối để đối phó với ba cậu ấy là giáo sư Trần.

Từ nhỏ Lục Xán Nhiên đã sợ giáo sư Trần. Ông ta ít nói, ít cười, thường xuyên dùng bạo lực đã trừng phạt Trần Vạn Lý. Hai nhà là hàng xóm, lúc cô sáu, bảy tuổi, từng có một khoảng thời gian rất dài vì bà Lục Khởi Phượng bận rộn làm ăn, Lý Tân Tân bận ra ngoài khảo sát và tìm hiểu phong tục nên giáo sư Trần và vợ ông ta là dì Mạnh đã chăm sóc Lục Xán Nhiên thay.

Dì Mạnh là một bà nội trợ toàn thời gian mềm mỏng và tốt bụng, là vợ hiền dâu đảm điển hình dưới ngòi bút của đa số tác giả trung niên. Bà ta luôn nói năng nhẹ nhàng, chẳng bao giờ to tiếng với con cái. Giáo sư Trần rất ít khi nói chuyện với Lục Xán Nhiên, mặc dù ông ta không thể hiện ra ngoài nhưng Lục Xán Nhiên cảm thấy ông ta không thích trẻ con... Không chỉ Lục Xán Nhiên, ngay cả Trần Vạn Lý cũng chẳng được vị giáo sư lập dị này yêu thích.

Đã nhiều lần Lục Xán Nhiên phát hiện vết thương trên người Trần Vạn Lý, đó là một vết sẹo ửng đỏ rất dài do giáo sư Trần dùng thước đánh thành. Cây thước bằng tre rộng khoảng hai ngón tay, nghe nói từng được dùng để đánh giáo sư Trần, bây giờ lại được giáo sư Trần dùng để đánh con trai. Để trợ giúp cậu bạn không bị đánh mà rất nhiều lần Lục Xán Nhiên đã chủ động gánh vác trách nhiệm và nhận lỗi về mình...

Đương nhiên giáo sư Trần sẽ không đánh cô, nhưng vẫn sẽ dạy dỗ cô.

Ông ta sẽ lật xem nhật ký của Lục Xán Nhiên và dùng giọng điệu trào phúng, khinh thường để hỏi cô báo đáp công lao chăm sóc của dì Mạnh và ông ta như vậy sao? Đồng thời phủ nhận những bức tranh vẽ tay của Lục Xán Nhiên và coi thường những bài văn đoạt giải của cô...

Mỗi khi cô bị giáo sư Trần dạy bảo hay Trần Vạn Lý bị đánh, dì Mạnh chỉ luôn im lặng gấp chăn, lau bàn, làm việc nhà. Bà ta như không bao giờ nghe thấy những lời đó, trong não như gắn hệ thống chọn lọc, sẽ tự động lọc hết những âm thanh không phù hợp với tiêu chí "gia đình hạnh phúc".

Vì thế mà từ nhỏ, Lục Xán Nhiên không thể không học được cách nhường nhịn và bao dung người khác. Cô giàu cảm xúc, quá quan tâm đến cái nhìn của người khác, sợ hãi khoảng lặng, lo lắng bản thân làm sai khiến người khác khó chịu, không muốn gây phiền phức cho người khác khiến họ nổi giận, thậm chí còn chủ động duy trì một số mối quan hệ để không làm mọi người xấu hổ...

Có đôi khi cô cũng cảm thấy như vậy là không tốt, nhưng không ai dạy cô phải làm thế nào mới "đúng đắn". Nếu hy sinh cảm xúc và lợi ích nhỏ bé của chính mình mà đổi lấy sự vui vẻ của tất cả mọi người thì Lục Xán Nhiên cảm thấy bản thân có thể chấp nhận được.

Dù sao cô cũng có đủ nhiều thứ nên sẽ không để bụng những thứ bị mất.

Lý do mà Lục Xán Nhiên nghĩ ra giúp Trần Vạn Lý là té cầu thang. Cậu ấy buồn bực chấp nhận, không lâu sau đó lại gửi tin nhắn nói với Lục Xán Nhiên là không sao rồi.

Có vẻ giáo sư Trần tìm cậu ấy vì có chuyện khác, Trần Vạn Lý chỉ ấp úng nói qua loa, dù sao thì hai người cũng chỉ ăn cơm cùng nhau rồi chuyện này coi như đã xong.

"Mình không bỏ qua đâu." Trần Vạn Lý nói: "Lương Nguyên Tranh đánh mình, cậu tự xem rồi làm đi."

"Mình có thể làm gì chứ?" Lục Xán Nhiên nói: "Cậu chẳng nói rõ đầu đuôi sự việc thì sao mình đánh giá cậu bị đánh là oan uổng hay anh ấy đang trừ hại vì dân được?"

Trần Vạn Lý bực bội: "Cậu càng ngày càng không quý trọng tình bạn giữa chúng ta!"

Lục Xán Nhiên không nghĩ mình không quý trọng.

Tác dụng phụ của cây nấm thần kỳ càng ngày càng mạnh, ảo giác và tạp âm càng ngày càng nghiêm trọng. Suốt bài thi, cô đã phải chịu đựng tiếng ồn để làm bài. Bây giờ lại chịu cơn ù tai nghiêm trọng và lượng tin tức quá tải để nói chuyện với Trần Vạn Lý, Lục Xán Nhiên cho rằng mình đã đối xử rất tốt với cậu ấy rồi.

Trần Vạn Lý bực tức đến mức muốn cúp điện thoại, nhưng vẫn lưu luyến nói với cô.

"Ngày mai trời mưa to." Trần Vạn Lý nói: "Đừng ra ngoài. Mình biết cậu tốt với bạn bè, nhưng không cần phải tốt đến vậy. Người ta tỏ tình thì liên quan gì đến cậu? Chẳng phải Giang Tư chỉ bảo cậu nghĩ ý tưởng thôi à? Sao bây giờ cái gì cũng tới tay cậu vậy? Ngày mai nếu không có chuyện gấp thì đừng ra ngoài, người suy nghĩ nhiều dễ bị sét đánh lắm đấy."

Lục Xán Nhiên nghe tai này lọt tai kia.

Bài thi trắc nghiệm đột kích lần này đã "hút" cạn sức sống của mấy cô bạn cùng phòng.

Chúc Hoa Hân bị cảm, Từ Kiều muốn đến thư viện học bài vào thứ bảy, Tần Băng Sương vẫn mặc mưa mặc gió đi làm thêm, chỉ còn lại Lục Xán Nhiên ăn không ngồi rồi hết thứ bảy, đã thế còn chẳng thể mập mờ với Lương Nguyên Tranh đang bận rộn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!