Từ trưa đến tối, mãi tới trước khi ngủ, Lục Xán Nhiên vẫn không nhận được tin nhắn WeChat hay lời chúc ngủ ngon nào của Lương Nguyên Tranh.
"Thường thì mọi người đều không thích yêu xa." Lục Xán Nhiên buồn bã nằm trên giường, nói với mấy cô bạn: "Nhất định là Lương Nguyên Tranh cảm thấy mối này không đáng tin, có khi còn tưởng mình đùa giỡn anh ấy... Rõ ràng là sắp đi du học mà còn ở đây mập mờ với anh ấy."
Lục Xán Nhiên đau cả đầu.
Tâm trạng càng tệ thì tác dụng của nấm của càng mạnh. Sau khi ăn cơm tối, cô bắt đầu nghe thấy những âm thanh hỗn tạp một cách mất kiểm soát. Trong mắt cô, những khung bình luận lộn xộn chồng chéo lên nhau.
Thậm chí bây giờ cô còn có thể nghe thấy tiếng mấy cánh cửa nói với nhau về chuyện đã xảy ra từ ba mươi năm trước.
Tiếng an ủi của Chúc Hoa Hân mơ hồ vang lên giữa những suy nghĩ và bình luận hỗn loạn. Lục Xán Nhiên phải tập trung lắm thì mới phân biệt được đâu là lời bạn bè đang nói cho mình nghe.
"Yên tâm đi." Chúc Hoa Hân an ủi: "Cậu đâu cố ý che giấu đâu. Hai cậu chỉ mới mập mờ chứ chưa hẹn hò, không cần phải kể hết mọi chuyện cho anh ấy nghe... Chuyện này cũng coi như một phép thử nho nhỏ, không phải à?"
Tiếng lòng của cô ấy lặp lại một câu.
"Chờ đến chủ nhật này là tốt rồi."
Có vẻ bình luận không nhạy lắm.
Từ Kiều và Tần Băng Sương cũng đi tới an ủi Lục Xán Nhiên, nhưng dường như cả ba người đều đang mơ hồ lặp đi lặp lại một câu "Chờ đến chủ nhật này là tốt rồi".
Lục Xán Nhiên nói cảm ơn rồi bịt tai trốn vào ổ chăn. Khoảnh khắc này, cô đột nhiên cảm thấy hối hận, hối hận vì đã để cảm xúc bốc đồng xâm chiếm lòng mình... Có lẽ cô không nên chủ động tiếp xúc với anh nhiều như vậy, có lẽ biểu hiện mấy ngày nay của cô quá "vội vàng", đã đẩy mối quan hệ này đi quá xa.
Vận mệnh đã định sẵn, những đứa trẻ quá đắc ý kiêu ngạo sẽ bị trừng phạt thật nặng.
Lục Xán Nhiên còn chưa chuẩn bị tinh thần thì mối quan hệ mập mờ vội vàng đã bị phá hủy.
Nếu không thể tu thành chính quả cùng Lương Nguyên Tranh thì Lục Xán Nhiên thà làm bạn tốt cả đời với anh.
Sự lấp lửng giữa tình bạn và tình yêu luôn khiến con người trằn trọc, bất an. Cô đặt điện thoại dưới gối, nhắm mắt lại, chỉ cần Lương Nguyên Tranh gửi một tin nhắn thì cô sẽ lập tức cảm nhận được.
Nhưng mãi đến khi cô thiếp đi, điện thoại vẫn không rung lên.
Lục Xán Nhiên tỉnh dậy vào lúc hai giờ sáng, điện thoại vẫn yên tĩnh, màn hình hiển thị không có tin nhắn chưa đọc. Cô buồn bã mở khóa điện thoại, theo thói quen định xem trộm Lương Nguyên Tranh có đăng bài lên vòng bạn bè hay không, có đổi ghi chú cá nhân hay không, số bước chân hôm nay có phải vẫn là hơn hai mươi nghìn bước hay không...
Song cô lại nhìn thấy một thứ khó tin hơn.
Tin nhắn được gửi lúc 0 giờ 58 phút.
Himalaya: "/im lặng Xin lỗi, hôm nay anh bận tăng ca."
Himalaya: "/im lặng Sắp tan rồi, không muốn làm em tỉnh."
Himalaya: "/im lặng Hôm nay chưa chúc ngủ ngon, xin lỗi."
Himalaya: "/im lặng Chúc Lục Xán Nhiên đêm nay mơ đẹp."
Khi thêm "/im lặng" thì sẽ không có bất cứ thông báo tin nhắn hay báo rung nào, mỗi câu giới hạn trong mười chữ, mỗi dòng tin của anh đều vừa đủ mười ký tự.
*Bản gốc là "
", đây là một tính năng tương tác của WeChat. Khi sử dụng tính năng này sẽ không thông báo, không rung, nhưng câu ghi chú kèm theo sẽ bị giới hạn trong 10 chữ. Ở đây, mình đổi sang tính năng "/im lặng" trong Messenger cho dễ hiểu hơn.
Lục Xán Nhiên không thể tưởng tượng nổi Lương Nguyên Tranh phải thức đêm tăng ca đến bây giờ đã phải gõ rồi lại xóa từng chữ thế nào để đủ số chữ giới hạn.
Cô trốn trong ổ chăn, cũng tự thêm "/im lặng" rồi trả lời.
Chomolungma: "/im lặng Không sao, đàn anh chú ý sức khỏe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!