Chương 25: (Vô Đề)

Cái cảm giác biết rõ mà còn giả vờ ngu ngơ này thật sự khiến người ta lâng lâng. Mới năm, sáu giờ sáng, Lục Xán Nhiên đã mơ màng tỉnh dậy, mở điện thoại xem lịch sử nhắn tin với Lương Nguyên Tranh rồi lại hài lòng ngủ thiếp đi.

Ba ngày giảm một ký rưỡi.

Chúc Hoa Hân vô cùng ngưỡng mộ, bày tỏ chắc mình cũng phải tìm một người để mập mờ. Yêu hay không không quan trọng, chủ yếu là để trải nghiệm cảm giác được giảm cân lành mạnh.

Lục Xán Nhiên lập tức tranh thủ cơ hội: "Cậu cảm thấy Giang Tư thế nào?"

Chúc Hoa Hân khó tin hỏi: "Dạo này anh ấy đang được rao bán hả? Sao mấy cậu đều đẩy mạnh tiêu thụ anh ấy cho mình thế?"

Lục Xán Nhiên: "Mấy cậu?"

Chúc Hoa Hân chỉ tay một cái rồi dựa lưng vào tường. Từ Kiều ngồi trên giường ung dung lên tiếng: "Chỉ là cảm thấy hai cậu xứng đôi thôi."

Tần Băng Sương: "Tán thành."

Chúc Hoa Hân tặc lưỡi: "Các cậu đọc tiểu thuyết ngụy loạn luân hơi nhiều rồi đúng không? Mình với Giang Tư có thể yêu nhau được chắc? Mấy cậu không biết tài khoản phụ trong Vương Giả Vinh Diệu của mình được xác minh bằng căn cước công dân của anh ấy à? Sau này lỡ mà cãi nhau chia tay, anh ấy xác thực gương mặt cho mình kiểu gì nữa?"

Lục Xán Nhiên nghiêm túc suy nghĩ có nên đề nghị Giang Tư bổ sung yếu tố chơi game khi tỏ tình hay không.

Ví dụ như Giang Tư tìm năm người, bên này năm người, hai bên cùng ngồi xuống chơi game 5V5, nếu đánh thắng thì sẽ nhận được lời đồng ý tỏ tình.

Nhưng với tần suất Chúc Hoa Hân đánh mắng Giang Tư, nếu làm vậy thật thì chỉ sợ Giang Tư đánh từ sáng đến tối cũng không nhận được lời đồng ý tỏ tình.

Nếu Hân Hân cũng ăn trúng nấm siêu năng lực thì tốt rồi, Lục Xán Nhiên tiếc nuối nghĩ, như thế thì bây giờ cô ấy cũng có thể cảm nhận được cảm giác tương tự.

Bây giờ Lục Xán Nhiên làm việc và nghỉ ngơi vô cùng quy củ. Hằng ngày lướt xem vòng bạn bè của Lương Nguyên Tranh ba lần một ngày vào sáng, trưa, tối, gửi tin nhắn chào buổi sáng, chào buổi trưa và chúc ngủ ngon cho anh, không ngừng tìm chủ đề mới để nói chuyện với anh. Cô có rất nhiều chuyện muốn chia sẻ với anh, cũng muốn biết thật nhiều chuyện liên quan đến anh.

Cô muốn phơi bày cả trong lẫn ngoài bản thân cho anh nhìn thấy, cũng muốn nhìn thấy anh một cách trọn vẹn.

Tưởng như nếu cuộc đời mỗi người được viết lại thành sách, Lục Xán Nhiên sẽ học thuộc lòng cuốn sách của Lương Nguyên Tranh.

Cho dù chỉ là những cuộc đối thoại "Hồi trưa anh ăn gì vậy?", "Đậu cô ve xào thịt" đơn giản thì cũng có thể khiến Lục Xán Nhiên vui vẻ rất lâu.

Từ chỉ cần một viên kẹo cũng có thể thỏa mãn, cô biến thành chỉ cần một hạt đường trắng cũng có thể thỏa mãn.

Đồng thời cô cũng trở nên tham lam, trước đây chỉ có WeChat của Lương Nguyên Tranh thì đã vui vẻ, nhưng bây giờ đêm nào cũng phải được anh chúc ngủ ngon.

Lục Xán Nhiên như một kẻ tích trữ thu thập vô số sticker dễ thương, tỉ mỉ chọn ra những cái đáng yêu nhất để gửi cho anh... Để đề phòng ấn nhầm, cô còn nhịn đau xóa bớt một số sticker xấu xí, buồn cười trong mục yêu thích.

Buổi chiều Chúc Hoa Hân học môn tự chọn, Lục Xán Nhiên đang chìm trong gió xuân và hai cô bạn cùng phòng còn lại thảo luận thì mới phát hiện Giang Tư đã nhờ vả cả ba người giúp đỡ.

Người đông sức lớn. Vì buổi tỏ tình được lên lịch vào chủ nhật nên Từ Kiều quyết định để Giang Tư lo kinh phí, thuê ngay một phòng làm việc nhỏ. Tuy nói là phòng làm việc nhưng thực chất chỉ là một căn nhà cũ đã được cải tạo. Sân vườn xung quanh ngập tràn hoa màu rực rỡ, phòng ốc trang trí đẹp đẽ, có thể dùng làm nơi ăn uống hoặc chơi game. Nơi này thường được cho thuê để tổ chức các buổi team building quy mô nhỏ hoặc làm phòng chụp ảnh chân dung.

Giá cả không rẻ, phí thuê một ngày tốn 600 tệ.

Sau khi bên kia thanh toán tiền và chuyển tiền cọc, Tần Băng Sương mới nhớ ra một chuyện, ai oán kêu lên một tiếng.

"Quên mất." Cô ấy nói: "Không phải chủ nhật tuần sau liên hoan à? Mình lỡ đặt bàn ở quán lẩu rồi..."

Lịch trình trùng nhau.

Vốn dĩ đây chẳng phải chuyện lớn, chỉ cần tranh thủ hủy bàn và lấy lại tiền cọc trong mấy ngày còn lại là xong.

Ai ngờ quán lẩu đã đổi chủ mới nên sống chết không chịu trả tiền, còn tỏ ra mất kiên nhẫn.

"Mấy người có hiểu tiền cọc là gì không đấy? Có biết tiền cọc không thể trả lại không? Đã là sinh viên đại học rồi mà chuyện này cũng không biết... Ừ, hôm nay mấy cô hủy bàn, ngày mai người khác lại hủy bàn, vậy số tiền mà tôi thất thoát để ai tới trả, hả?" Ông chủ thấy ba người các cô là sinh viên nên nhất quyết không chịu trả, "Còn là sinh viên, không biết thì lên Baidu mà tra, hiểu chưa?"

Tần Băng Sương khách sáo nói lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!