Chương 24: (Vô Đề)

Lục Xán Nhiên không nỡ rửa tay

Mãi đến khi thật sự không nhịn được nữa và phải đi vệ sinh, cô mới lưu luyến rửa tay dưới vòi nước, tiện thể đi vào phòng vệ sinh.

Cô nhịn sắp rớt con ra ngoài rồi.

Buổi chiều của phòng ký túc xá số 116 vẫn diễn ra như bình thường. Từ Kiều đến thư viện học bài, Tần Băng Sương đeo tai nghe lướt xem video ngắn trên Douyin, Chúc Hoa Hân vừa chơi game vừa mắng Giang Tư kéo chân sau của mình. Bên ngoài trời mưa rả rích, Lục Xán Nhiên ấn mở vòng bạn bè WeChat của Lương Nguyên Tranh, lúc trước là lén lút theo dõi, bây giờ là lén lút theo dõi trong sự ngọt ngào.

Bất ngờ, cô chú ý tới một thứ gì đó, phấn khích thét lên chói tai...

Tần Băng Sương tháo tai nghe, suýt nữa đá văng cửa nhà vệ sinh: "Sao thế cục cưng? Rớt vào bồn cầu à?"

"Không có gì." Lục Xán Nhiên mở cửa ra, gương mặt ửng hồng ngập ngừng nói: "Đàn anh đổi tên rồi a a a a a. Hai ngày nay mình bận quá nên quên không xem, không ngờ tới hôm nay mới phát hiện!!!"

Tần Băng Sương: "Hả?"

Cả ba chụm đầu vào xem tên WeChat.

Lục Xán Nhiên: Chomolungma.

Lương Nguyên Tranh: Himalaya.

Đầu óc Tần Băng Sương nảy số rất nhanh: "Đỉnh Chomolungma nằm trên dãy Himalaya, anh ấy muốn cậu ngồi trên anh ấy..."

Chúc Hoa Hân che hai mắt Lục Xán Nhiên lại: "Đừng nghe cậu ấy nói mấy cái đó. Bọn mình là bé ngoan, bọn mình không nghe!"

Lục Xán Nhiên thắc mắc: "Ngồi trên? Ngồi trên gì cơ?"

Chúc Hoa Hân nói: "Ngày mưa không thích hợp nói mấy chủ đề trưởng thành đó, đợi hôm nào buổi tối trời râm thì chúng ta lại nói."

Quả thật Lục Xán Nhiên khá thiếu hụt kiến thức về giáo dục giới tính. Trước khi vào đại học, thời trung học cô luôn học ngoại trú. Trong tiết sinh, phần nội dung về cơ thể người mặc định bị bỏ qua, vì không có trong nội dung kiểm tra nên giáo viên cũng không giảng dạy. Ba mẹ yêu thương Lục Xán Nhiên, nhưng là kiểu yêu thương truyền thông chỉ chu cấp tiền và tình yêu chứ không giáo dục cô về t*nh d*c, cứ mặc định khi nào cô đủ tuổi thì sẽ tự hiểu.

Hai người bạn cùng phòng khác cũng tương tự.

Ở đại học, chỉ có Chúc Hoa Hân đọc sách nhiều nên mới biết nhiều hơn, nhưng cũng chỉ là hiểu, khi nói ra cô ấy vẫn thấy ngại ngùng. Có vài lần nói chuyện khuya nhắc đến, nhưng Lục Xán Nhiên lại về nhà nên bỏ lỡ.

Bây giờ Chúc Hoa Hân không chịu nói, may mà Lục Xán Nhiên đã đóng phí gia hạn khả năng đọc suy nghĩ nên nghiêm túc nhìn l*n đ*nh đầu cô ấy, chỉ nhìn thấy một quả cam.

Kỳ lạ thật.

Liên quan gì tới quả cam chứ.

Cô gái nóng nảy không thích đoán mò nên trực tiếp gọi điện cho Giang Tử để hỏi anh ấy có biết Lương Nguyên Tranh đổi tên WeChat từ khi nào không.

Giang Tư ngạc nhiên: "Cậu ấy đổi tên WeChat á?"

Chúc Hoa Hân: "Anh có thể cút đi được rồi."

Giang Tư: "Em gái lạnh lùng thế..."

Cuộc trò chuyện kết thúc.

Chúc Hoa Hân phân tích cho Lục Xán Nhiên nghe.

"Hai cậu là một cặp trời sinh." Chúc Hoa Hân nói: "Nếu anh ấy đổi tên sớm hơn cậu, vậy chứng tỏ hai cậu tâm linh tương thông, là một cặp trời sinh. Nếu anh ấy đổi tên muộn hơn cậu, vậy chứng tỏ anh ấy có ý với cậu. Cậu thích anh ấy, anh ấy cũng thích cậu, quả là một cặp trời sinh. Nói chung dù thế nào thì cũng là một cặp trời sinh."

Lục Xán Nhiên nắm lấy đôi tay Chúc Hoa Hân, hai mắt lấp lánh: "Cậu nói cực kỳ có lý luôn, nhưng lỡ như chỉ là anh ấy thích ứng dụng Himalaya thì sao? Lỡ như trong vòng bạn bè của anh còn có người tên "Maoer FM" và "Manbo" thì sao?"

Chúc Hoa Hân nói: "... Nói chung kiểu gì anh ấy cũng có chút tình cảm với cậu, đến cái tên mù mặt thường xuyên nhận lầm người như Trần Vạn Lý còn nhìn ra được cơ mà. Hôm nay tự dưng cậu ấy hỏi mình là sao Lương Nguyên Tranh với cậu lại thành ra như vậy... Cứ tận hưởng giai đoạn mập mờ giữa các cậu đi cô bé à!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!