Mùa hè sắp tới.
Trong cái nóng oi bức, Lục Xán Nhiên cố gắng suy nghĩ lý do. Nhóm quân sư tình yêu nghĩ ra rất nhiều lý do thay cô, nhưng cô có tật xấu nếu căng thẳng thì sẽ quên hết mọi thứ nên chỉ nhớ rõ phải mời anh ăn cơm.
"Nghe nói nếu trực tiếp mời người khác ăn cơm thì sẽ quá đột ngột, vì vậy thông thường mọi người đều tìm lý do cho đỡ bất ngờ." Lục Xán Nhiên liên tục đổ mồ hôi. Ánh nắng giữa trưa gay gắt, làm cô phải che tay phải trước mắt thì mới có thể mở to hai mắt, "Cảm ơn anh đã chăm sóc em ở bệnh viện, hay cảm ơn anh đã theo dõi em... Em cứ nghĩ mãi lý do nào sẽ hay hơn, nhưng nghĩ rồi lại thấy chẳng lý do nào hay cả, cho nên em rất buồn bực."
Lương Nguyên Tranh cụp mắt nhìn Lục Xán Nhiên. Kể từ lúc cô nộp bài thi đến giờ đã qua bảy phút, trong bảy phút đó, cô vẫn luôn đứng đợi ở đây, tóc mái trước trán đã ướt đẫm mồ hôi.
Anh muốn nói gì đó, nhưng cô công chúa đang ngụy trang thành nấm cứ liên tục bắn những bào tử nấm về phía anh. Có lẽ cô không biết đây là một mảnh đất khô cằn không thích hợp cho những sinh vật sinh trưởng, trái tim vì nhận được tình cảm quá mức mà xấu hổ đập thình thịch.
Lương Nguyên Tranh nói: "Vậy bây giờ đã nghĩ ra chưa?"
Lục Xán Nhiên không hiểu rõ ý anh, không biết đây có phải một kiểu từ chối khéo hay không. Hết cách, cô chỉ có thể lần mò manh mối từ bình luận trên đầu anh.
Cô nói: "Chưa nghĩ ra, nhưng em cũng nghĩ sơ sơ rồi, nếu nói thẳng sẽ bị từ chối thì có tìm lý do nói khéo cũng sẽ vậy thôi."
Lương Nguyên Tranh đáp: "Đúng vậy."
Lục Xán Nhiên: "Cho nên anh định từ chối em ạ?"
"Ừm."
Lục Xán Nhiên đã chuẩn bị sẵn tâm lý đi khiếu nại quán gà hầm nấm Trịnh Ký.
Cũng tại món nấm hư não đó hại cô...
"Lần trước đã hẹn nhau ăn cơm nhưng anh lỡ hẹn." Lương Nguyên Tranh nói: "Vì vậy nếu có ăn cơm cùng nhau nữa thì cũng phải là anh mời em mới đúng."
... Tạm dừng khiếu nại.
Nấm ngoan, nấm tốt, nấm là tốt nhất trên đời. Mong thần nấm sẽ tiếp tục hiển linh, phù hộ Lương Nguyên Tranh mau rơi vào lòng bàn tay cô.
Lục Xán Nhiên hỏi: "Lúc đàn anh học cấp ba có phải giỏi văn lắm không?"
Lương Nguyên Tranh nói: "Cũng bình thường. Sao vậy?"
"Anh rành vụ chê trước khen sau thật." Lục Xán Nhiên chỉ vào bản thân, "Nếu anh nói chậm một chút nữa thì chắc em sẽ khóc đấy."
Cô nhìn thấy Lương Nguyên Tranh mỉm cười nhẹ.
"Khóc cái gì." Anh nói: "Bị từ chối đau lòng như vậy à? Cũng vì vậy nên em mới không muốn từ chối người khác?"
"À." Lục Xán Nhiên âm thầm ám chỉ: "Bởi vì đàn anh là bạn nam đầu tiên em chủ động mời ăn cơm đấy. Nếu bị từ chối, đương nhiên em sẽ đau lòng rồi... Nhưng cũng không có bạn nam nào khác mời em ăn cơm đâu."
Cô cảm giác lời ám chỉ của mình đã rất rõ ràng, rất mãnh liệt, chỉ thiếu điều dí loa vào tai anh mà hét rằng... Anh chính là bạn nam đầu tiên em chủ động mời ăn cơm đấy! Trong lòng em, anh vô cùng đặc biệt luôn! Ngoài ra không có bạn nam nào khác từng mời em ăn cơm đâu! Hiện tại em đang độc thân... Một đàn em độc thân mời anh ăn cơm, chắc chắn đàn anh phải biết điều đó có ý nghĩa gì chứ đúng không? Anh đã sẵn sàng đón nhận tình yêu của em chưa?!!
Nhưng Lương Nguyên Tranh chẳng nói gì cả, anh chỉ đi bên cạnh Lục Xán Nhiên và hỏi cô muốn ăn cái gì.
Đây đúng là một vấn đề lớn.
Ban đầu Lục Xán Nhiên đã đặt bàn ở một nhà hàng gần trường học, còn cố ý lái xe đạp điện để có thể chở Lương Nguyên Tranh.
Nhưng vấn đề là mức giá trung bình của nhà hàng đó khoảng hai trăm tệ. Mỗi tháng Lục Xán Nhiên được mẹ cho năm nghìn tiền sinh hoạt nên đương nhiên không để ý chút tiền này, nhưng Lương Nguyên Tranh...
Cô là một người. Lương Nguyên Tranh cao lớn hơn cô, lần trước ở căn tin còn ăn nhiều cơm như vậy thì phải tính là hai người. Như vậy ít nhất cũng phải tốn hơn sáu trăm tệ.
Đối với anh, có thể sẽ hơi nặng nề.
Cuối cùng Lục Xán Nhiên chủ động đề nghị đi ăn ở một cửa hàng tư nhân. Trước đây khi phòng ký túc các cô liên hoan đã từng đến ăn, chia ra mỗi người chỉ bốn, năm chục, đồ ăn ngon mà giá lại rẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!