Chương 21: (Vô Đề)

Lục Xán Nhiên ngỡ như mình mù chữ.

Những ký tự dồn dập như cơn mưa rào tháng bảy, khiến Lục Xán Nhiên như người đi đường bị đánh úp, không có dù cũng không mang áo mưa. Cô cứng người ngồi trên ghế, đôi mắt tròn trịa hoảng hốt mở to..... Đợi đã.

Đợi đã...

Đợi đã!

Cô phải bình tĩnh lại một chút.

A a a...

Nhưng biết bình tĩnh kiểu gì chứ! Thậm chí bây giờ cô còn muốn nói "Em cũng thích anh" đáp lại lời tỏ tình của Lương Nguyên Tranh! Rằng anh cũng rất đẹp, cũng rất giỏi! Chúng ta làm người yêu đi, kể từ nay chúng ta yêu nhau, anh cũng có thể gọi biệt danh của cô là Nhiên Nhiên rồi!

"Lục Xán Nhiên?"

Bình luận trên đầu Lương Nguyên Tranh biến mất.

Lục Xán Nhiên sốt ruột: "Anh đừng nói chuyện."

... Cô đọc chưa xong mà.

Lục Xán Nhiên cầu nguyện những dòng chữ khiến cô hoảng hốt ấy hãy xuất hiện trở lại, nhưng Lương Nguyên Tranh lại hiểu lầm ý cô... Cô rất căng thẳng, bờ môi khô khốc, biểu cảm căng cứng, thấp thỏm, xanh xao.

Lương Nguyên Tranh muốn nói rõ với cô.

"Xán Nhiên." Lương Nguyên Tranh đặt bút xuống, "Có lẽ lúc sáng anh đã nói hơi nặng lời. Đôi khi sau ca trực đêm, anh sẽ không biết cách nói chuyện."

Lục Xán Nhiên: "Em biết mà."

Vừa rồi trên đầu anh b*n r* cả đống chữ như vậy, nhưng miệng thì chẳng mở chút nào. QWQ.

Không phải là anh không biết cách nói chuyện, Lương Nguyên Tranh à, anh không mở miệng thì nói ra kiểu gì chứ.

Chỉ cần anh ẩn ý một chữ thôi, thì từ giờ trở đi chúng ta có thể anh yêu em, em yêu anh ngọt ngào.

Nhưng Lương Nguyên Tranh không nói gì hết, anh tiếp tục im lặng viết bệnh án, sau đó một bệnh nhân và trưởng khoa Tiết lần lượt bước vào khiến Lục Xán Nhiên không có lý do hợp lý để nán lại thêm. Cô nhìn Lương Nguyên Tranh bằng ánh mắt trông chờ, lùi lại từng bước một, mãi đến khi mở cửa ra thì mới nhìn thấy một bình luận mới hiện lên trên đầu Lương Nguyên Tranh.

"Kiềm chế..."

Trưởng khoa Tiết nói: "Ấy, Nguyên Tranh à, bốn giờ rưỡi hôm nay là em làm hồi sức tim phổi cho bệnh nhân giường số tám à?"

Lương Nguyên Tranh vừa ngẩng đầu lên, bình luận trên đầu đã biến mất tăm: "DẠ."

Lục Xán Nhiên đột nhiên hiểu ra..... Suốt khoảng thời gian dài đằng đẵng qua, không phải là cô không nhìn thấy bình luận của Lương Nguyên Tranh, mà là Lương Nguyên Tranh... Bình luận của anh vẫn luôn bị delay!

Chỉ khi đối diện với anh một thời gian thì cô mới nhìn thấy được. Và trong quá trình đó phải không có bất cứ ai làm phiền.

"Sao vậy cô bé?" Trưởng khoa Tiết nhìn Lục Xán Nhiên, "Còn có chuyện gì à?"

Lương Nguyên Tranh cũng nhìn cô.

Lục Xán Nhiên nói không có gì rồi rời đi, trong lòng mâu thuẫn vừa tiếc vừa vui..... Dù sao thì cô cũng đã biết Lương Nguyên Tranh có tình cảm đối với cô rồi, lại còn là tình cảm dào dạt đến vậy!

Cô mừng rỡ quay về ký túc xá, phớt lờ tất cả những dòng bình luận dày đặc hiện ra từ rèm giường, đèn treo, tủ quần áo và chổi quét nhà, leo lên giường rồi nằm xuống cái rầm.

Chúc Hoa Hân đang chơi game bị cô làm giật mình, dò hỏi: "Sao thế?"

Lục Xán Nhiên đặt hai tay lên ngực: "Mình sắp hẹn hò rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!