Khi Lương Nguyên Tranh đến, thậm chí cô còn nhìn thấy chiếc nhiệt kế đo trán trên tay anh đang nũng nịu bảo rằng nó vừa được khui hộp, đây là lần đầu tiên nó đo nhiệt độ cơ thể cho người khác.
Bàn tay Lương Nguyên Tranh rất lạnh, biểu cảm cũng khác hẳn thường ngày.
"Lát nữa em có thể làm thủ tục xuất viện." Lương Nguyên Tranh nói: "Sẽ không làm trễ nải việc học buổi chiều của em đâu."
Lục Xán Nhiên: "Đến trưa rồi em mới làm được không?"
Lương Nguyên Tranh hỏi lại: "Em còn bận gì khác à?"
"Dạ." Lục Xán Nhiên giải thích: "Thì là tai nghe không dây của Băng Sương ấy, chẳng phải vẫn chưa tìm thấy sao? Em đã đặt mua lại rồi nhưng để địa chỉ ở bệnh viện. Em vừa kiểm tra thông tin theo dõi đơn hàng, thấy đơn vị vận chuyển đang trên đường giao hàng, chỉ cách đây mười ba kilomet, dự kiến đến nơi từ khoảng mười đến mười một giờ."
Cô biết đã có chuyện gì đó xảy ra, nhất định là một chuyện rất quan trọng đã phá vỡ những bong bóng tình ái tối qua giữa cô và Lương Nguyên Tranh.
Trông anh có vẻ cứng đờ.
Lương Nguyên Tranh gật đầu: "Vậy à."
Nói rồi anh lại hỏi: "Nếu em ấy không bị mất tai nghe thì sao?"
Lục Xán Nhiên khó hiểu: "Không bị mất?"
Cô không hiểu ý Lương Nguyên Tranh.
Lương Nguyên Tranh bình tĩnh: "Hồi sáng anh gặp em ấy, trong tay em ấy có một cặp tai nghe không dây."
Lục Xán Nhiên nói: "À, chắc là Hân Hân cho cậu ấy mượn..."
"Bình thường bọn em hay cho nhau mượn tai nghe không dây à?"
... Không.
Tai nghe không dây phải tương xứng với điện thoại nên khi mua tai nghe, mọi người thường chọn loại cùng hãng với điện thoại hay những mẫu đẹp mắt.
Hơn nữa tai nghe không dây đều là loại nhét trực tiếp vào tai nên coi như đồ dùng riêng tư, mọi người sẽ không thường cho nhau mượn.
"Băng Sương sắp thi CET-6 rồi nên cần luyện nghe." Lục Xán Nhiên muốn tìm lý do thích hợp thay bạn mình, cô cố gắng không nghĩ tiêu cực, suy đoán: "Mặc dù bình thường bọn em không hay cho nhau mượn, nhưng tình huống bây giờ đặc biệt mà."
"Chúc Hoa Hân đang đeo tai nghe chơi game, không phải em ấy."
"Vậy thì là Tiểu Kiều..."
"Lục Xán Nhiên." Lương Nguyên Tranh cắt ngang lời cô nói, "Em cứ nhất định phải lừa mình dối người như vậy sao?"
Anh nói chuyện rất thẳng thừng, cũng rất nghiêm túc. Hàng lông mày cau lại và giọng điệu lạnh băng... Lục Xán Nhiên thoáng sửng sốt.
Cô không biết sao mình lại nói xin lỗi: "Em xin lỗi."
"Xin lỗi."
Lương Nguyên Tranh cũng nói xin lỗi. Anh bất lực nhíu mày, hít một hơi thật sâu rồi mới nói tiếp: "Em không cần phải xin lỗi anh, anh không có ý gì khác, chỉ là... Có những lúc em phải chú ý một chút."
Lục Xán Nhiên: "Bọn em là bạn thân."
Lương Nguyên Tranh không nói nhiều thêm, sáng nay nhìn thấy Tần Băng Sương sử dụng tai nghe bình thường, anh đã hiểu Lục Xán Nhiên bị lừa... Những người xung quanh cô công chúa luôn tốt bụng với mọi người này, sao anh có thể dám chắc tất cả đều là người tốt?
Anh không khuyên bảo gì thêm, trong lòng mâu thuẫn vừa mong cô có thể nhìn rõ lòng người hiểm ác, vừa không mong cô sẽ bị phản bội.
"Em có thể đợi đến trưa rồi mới tìm anh làm thủ tục xuất viện." Lương Nguyên Tranh nói với cô: "Nhưng tốt nhất em vẫn nên hỏi bạn em lại đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!