Lương Nguyên Tranh nghe vậy thì thấy không thoải mái, sửa lại: "Không phải là ngốc, mà là quá trượng nghĩa, lại thiếu giáo dục về ý thức an toàn."
"Hầy, nói chung vẫn là giàu có. Biết đâu mười nghìn tệ chẳng đáng là bao đối với cậu ấy." Nam sinh đó kể: "Tháng trước có ba sinh viên bị lừa đảo qua mạng, trường hợp của cậu ấy còn bị cố vấn học tập lôi ra nói."
Lương Nguyên Tranh hỏi: "Cố vấn học tập nào?"
Bạn nam trợn mắt há miệng: "Ấy, chẳng lẽ cậu muốn đến tìm cố vấn học tập đó?"
"Nếu cố vấn học tập của các cậu chỉ đích danh họ tên em ấy thì là đang xâm phạm quyền riêng tư." Lương Nguyên Tranh nói: "Phải xin lỗi em ấy."
"... Không nói rõ họ tên, nhưng sau đó mọi người hóng hớt chút là biết thôi." Nam sinh đó nói: "Cũng là để nâng cao ý thức an toàn của chúng ta thôi mà..."
"Còn em ấy?" Lương Nguyên Tranh lạnh lùng hỏi: "Quyền riêng tư của em ấy đâu? Em ấy làm sai gì à? Trượng nghĩa cho bạn bè mượn tiền thì sao? Quên xác minh thân phận là lỗi của em ấy, nhưng đó không phải lý do để mọi người đồn đại khắp nơi."
Nam sinh kia nghẹn họng, một lát sau mới ngộ ra: "Không phải chứ người anh em, cậu, cậu cứ bênh cậu ấy chằm chặp như vậy, chẳng lẽ cậu thích người ta à?"
Lương Nguyên Tranh: "Nhạt nhẽo."
Đúng là rất nhạt nhẽo.
Anh không nghĩ bản thân đang bênh vực Lục Xán Nhiên.
Anh chỉ đánh giá khách quan câu chuyện này, hành động trượng nghĩa giúp đỡ bạn bè không đáng trở thành cơ hội để người khác cười nhạo cô.
Chuyện này cũng khiến Lương Nguyên Tranh ý thức được Lục Xán Nhiên quả thật là một công chúa.
Một cô công chúa ngây ngô, đơn giản, không rành thế sự.
Truyện cổ tích, tiểu thuyết hay thậm chí phim ảnh đều khắc họa cái nghèo hoặc là quá cực đoan, hoặc là quá lãng mạn hóa. Bọn họ chỉ cho thấy căn phòng cũ kỹ ngập tràn ánh nắng ấm áp, chứ không cho thấy ba bữa một ngày toàn là nước lã và rau dưa. Cũng có những ống kính đầy định kiến miệt thị, đinh ninh người nghèo là phải đầu bù tóc rối, vì lợi ích mà đánh mất lương tâm.
Đối với Lương Nguyên Tranh, nghèo khó là một sự im lặng.
Đại học A rất lớn, sau khi học phần tự chọn mật mã học này kết thúc, Lương Nguyên Tranh và Lục Xán Nhiên sẽ gần như không thể gặp lại nhau nữa.
Tiết học cuối cùng là bài kiểm tra chiếm 70% tổng thành tích của môn học này, những người làm bài xong có thể nộp bài và ra về sớm.
Lương Nguyên Tranh chỉ mất mười lăm phút để làm hết bài, bất ngờ phát hiện Lục Xán Nhiên vẫn còn đang viết. Đã có vài người lần lượt nộp bài ra về, đến cuối cùng chỉ còn lại hai người. Tiếng chuông tan học vang lên, Lương Xán Nhiên đặt bút xuống. Khi giảng viên bảo cô đi thu bài, Lương Nguyên Tranh đứng dậy, lặng lẽ rời đi.
Anh muốn chào hỏi Lục Xán Nhiên.
Nhưng anh cũng không muốn chào hỏi Lục Xán Nhiên.....
Lúc đó Lương Nguyên Tranh vẫn luôn có một chút bất an mơ hồ. Anh có những dự định trong tương lai, nhưng không chắc những dự định đó có thể trở thành hiện thực hay không. Bất cứ ai cũng đang xây dựng căn nhà chọc trời mang tên lý tưởng của riêng mình, song trong quá trình đó, cũng có những ngôi nhà đang dần dần đổ vỡ.
Lương Nguyên Tranh không thể xác định việc chủ động liên lạc với Lục Xán Nhiên là đúng hay sai, nhưng khi cô chăm chú ăn trứng lòng đào do anh nấu và khen ngon, anh vẫn cảm thấy vui vẻ vì bản thân có giá trị.
Cô còn nghiêm túc nói cảm ơn.
"Lần này nằm viện, em thật sự rất vui khi được đàn anh chăm sóc."
"Cái em tin không phải năng lực của bệnh viện, mà là năng lực của đàn anh."
Lương Nguyên Tranh nói: "Em khen anh như vậy, anh sẽ áy náy lắm. Thực ra em nên khen bác sĩ đảm nhận ca bệnh của em."
"Nhưng từ lúc nằm viện tới giờ, đàn anh vẫn luôn giúp đỡ em mà." Lục Xán Nhiên nói: "Lúc nãy đàn anh nói không sai, là do em may mắn nên mới gặp được đàn anh."
Vì hơi run nên cô không thể nói hết lời trong một câu. Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp, giọng điệu vẫn kích động và nhiệt tình như cũ: "Là nhờ đàn anh vô cùng kiên nhẫn và quan tâm bệnh nhân, thậm chí còn làm trứng cho em ăn nữa..."
Nói đến câu sau, đôi mắt Lục Xán Nhiên rưng rưng như sắp khóc. Mỗi khi nghĩ đến việc đàn anh tốt bụng và kiên nhẫn như vậy chỉ coi cô như đàn em bình thường, cô lại không nhịn được mà muốn trút hết cảm xúc ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!