"Nghe nói rằng, ngưỡng mộ còn đau khổ hơn yêu thầm."*
*Trích từ bài hát "Tha thứ" của Vương Phi, cũng là nhạc phim của bộ phim "Thiên long bát bộ".
Lần đầu tiên anh nhìn thấy Lục Xán Nhiên là vào một kỳ nghỉ hè, giáo viên chủ nhiệm lớp thời cấp ba gọi điện mời anh về trường.
"Ở chỗ cô có một học sinh rất giống em, học toán rất tốt, điểm thi đại học lần này cũng vô cùng xuất sắc, muốn đặt nguyện vọng vào khoa y của Đại học A." Giáo viên chủ nhiệm lớp liên tục dùng hai từ "rất" và "vô cùng", nói: "Em có rảnh không? Đến nói chuyện với em ấy nhé? Cho em ấy mấy lời khuyên tham khảo."
Lúc đó Lương Nguyên Tranh chẳng có lời khuyên thiết thực gì, bởi lẽ con đường học y gian nan và vất vả. Sinh viên bình thường chỉ cần học hành chăm chỉ vào những tuần thi cuối kỳ, nhưng với sinh viên khoa y thì tuần nào cũng là tuần thi. Học hết đại học thì lại đến kỳ thực tập nội trú, học lên thạc sĩ, tiến sĩ, điều đó đồng nghĩa với việc bọn họ sẽ phải đi làm muộn hơn bạn bè đồng trang lứa vài năm.
Nếu không có lý tưởng cao thượng hay sự ủng hộ của gia đình thì chẳng ai khuyên đi theo con đường này cả.
"Vậy đàn anh đam mê y học lắm ạ?" Khi Lương Nguyên Tranh đang khéo léo nói rõ việc học y sẽ rất vất vả, Lục Xán Nhiên nhìn anh bằng đôi mắt sùng bái, như thể anh là một pho tượng thần tỏa ra ánh sáng lấp lánh, "Đàn anh muốn cứu người giúp đời cho nên mới chọn học y ạ?"
Lương Nguyên Tranh muốn nói là không.
Ban đầu khi chọn học ngành y, anh chẳng có lý tưởng cao thượng, gia đình cũng không có đủ tài chính để hỗ trợ, mà là do anh tầm nhìn hạn hẹp, cho rằng công việc này có thể diện và mức lương sẽ tăng dần theo thời gian.
Lúc đó anh rất cần "thể diện", cũng rất cần tiền.
Đôi lúc không thể không thừa nhận câu "Con nhà nghèo biết lo nghĩ sớm" chỉ đúng khi nói về làm việc nhà, còn khi đối diện với vô vàn lựa chọn trong cuộc sống, do lượng thông tin tiếp cận được bị hạn chế và sự bất cân xứng thông tin đáng kể mà những người xuất thân không khá giả thường phải đi đường vòng.
Ví dụ như việc Lương Nguyên Tranh chọn học y.
Nếu lấy mục tiêu kiếm tiền và có "thể diện" làm chính thì với thành tích lúc ấy, anh hoàn toàn có thể lựa chọn các ngành thuộc lĩnh vực máy tính. Mùa tốt nghiệp, các buổi thuyết trình tuyển dụng của các doanh nghiệp lớn diễn ra vô cùng sôi nổi ở Đại học A, ngay cả những sản phẩm bình thường cũng được đề ra mức giá vượt quá 350 nghìn nhân dân tệ.
Trong khi các bạn cùng lớp thời cấp ba đăng ảnh logo công ty lên mạng xã hội thì Lương Nguyên Tranh vẫn đang thức khuya để chuẩn bị cho kỳ thi.
Không thể nói anh không hối hận, song nếu không đi đến cuối, ai có thể đánh giá được con đường này là đúng hay sai. Nhưng Lương Nguyên Tranh không phải kiểu người đắm chìm trong những cảm xúc tiêu cực, anh sẽ không nghĩ "Nếu lúc đó" mà sẽ càng tích cực liên lạc với các giáo viên, giành lấy nhiều cơ hội hơn.
Lương Nguyên Tranh nhận thức rất rõ khuyết điểm của bản thân, không có mối quan hệ, không có hậu thuẫn từ gia đình và mang gánh nặng kinh tế.
Đồng thời anh cũng hiểu rõ lợi thế của mình có gì, không chỉ giới hạn trong thành tích học tập xuất sắc, thứ hạng và năng lực ưu tú, mà còn là khả năng chịu áp lực mạnh mẽ, tinh thần cạnh tranh và biết nắm bắt mọi cơ hội.
Sau khi đã quen với cảnh sinh ly tử biệt trong bệnh viện, Lương Nguyên Tranh dần cảm nhận được ý nghĩa của công việc này... Nhưng ý nghĩa đó chỉ giới hạn trong bản thân anh. Anh không lãng mạn hóa con đường mình đã buộc phải chọn, cũng không coi nhẹ những trắc trở mà mình đang trải qua lúc này.
Đối diện với ánh mắt ngây ngô, ngưỡng mộ của Lục Xán Nhiên, Lương Nguyên Tranh chẳng thể thốt ra lời khuyên bỏ cuộc được.
Chẳng khác nào phá hỏng giấc mơ của một đứa trẻ.
"Sẽ rất vất vả." Cuối cùng Lương Nguyên Tranh chỉ đưa ra một lời khuyên đúng trọng tâm: "Học y sẽ áp lực hơn trước đây rất nhiều, và còn phải học tập suốt đời."
Anh không đề cập tới vấn đề tài chính gia đình bởi trước đó giáo viên chủ nhiệm lớp đã nói hoàn cảnh gia đình đàn em này rất khá giả. Trong ba năm gần đây, họ vẫn luôn âm thầm giúp đỡ những học sinh nghèo xung quanh.
Lục Xán Nhiên hỏi: "Đàn anh cũng có áp lực ạ?"
"Anh là người, đương nhiên cũng có."
Cô vẫn luôn cúi đầu, giọng nói ảo não: "Nếu đàn anh làm được thì chắc chắn em cũng làm được."
Một câu nói mới trẻ con làm sao.
Lương Nguyên Tranh chẳng bình luận gì về câu nói này. Anh sẽ không phán xét cuộc sống của người khác, chỉ nghĩ quả là học sinh ngoan được giáo viên chủ nhiệm lớp khen ngợi nhiều như vậy.
Không hề có lời khen chê. Cô gái tên Lục Xán Nhiên này có thành tích dẫn đầu, tính cách điềm tĩnh, luôn mẫu mực tuân thủ nội quy trường, nghe lời thầy cô, làm tròn kỳ vọng của ba mẹ, là một học sinh tiêu biểu lớn lên trong sự dạy bảo đúng đắn của gia đình và hoàn cảnh xã hội chuẩn mực.
Có lẽ phải rời khỏi tháp ngà học đường thì cô mới có thể ý thức được sự chăm chỉ và nỗ lực thường không đổi lấy kết quả như ý. Có rất nhiều chân lý vàng lúc nào cũng đúng thời đi học, nhưng nếu sau này vẫn tiếp tục tin tưởng mù quáng thì sẽ chỉ biến bản thân thành con lừa bị bắt nạt và dắt mũi không ngừng ở chốn công sở..... Nhất là người có tính cách này.
Lương Nguyên Tranh để ý thấy Lục Xán Nhiên không biết từ chối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!