Chương 15: (Vô Đề)

Chẳng rõ là cảm giác nhẹ nhõm sau khi dốc hết sức mình, hay là sự trưởng thành sau khi thoát khỏi cái mác "học sinh cấp ba", Lục Xán Nhiên thoáng hoang mang một lát, cô phát hiện bản thân cũng không rõ rốt cuộc mình yêu thầm anh hay yêu thầm Đại học A?

Lúc này Lục Xán Nhiên đã không còn nhớ rõ mặt Lương Nguyên Tranh.

Cô chỉ nhớ rõ niềm vui khi thỉnh thoảng mình nằm mơ thấy anh.

Cô làm bài thi rất tốt, phát huy vượt xa trình độ bình thường, có vài trường đại học đã bắt đầu gọi điện liên lạc trước. Giáo viên chủ nhiệm đã tổ chức một buổi nói chuyện tại trường để hỗ trợ học sinh chọn trường tốt hơn, còn mời rất nhiều sinh viên từ trường nổi tiếng đến trò chuyện trực tiếp với các học sinh có thành tích xuất sắc.

Ngày hôm đó vô cùng tồi tệ, ngay từ buổi sáng Lục Xán Nhiên đã bắt đầu không thuận lợi. Dì bán đồ ăn sáng quên mất cô gọi cháo bát bảo chỉ bỏ thêm đậu đỏ, lúc ăn thang bao cô còn làm đổ hai giọt dầu ăn lên quần, mãi khi đến trường thì mới phát hiện. Lúc lên cầu thang cô còn bị Trần Vạn Lý giẫm vào chân, trên chiếc giày màu trắng hiện lên một dấu giày đen kịt.

Cô tới trễ năm phút, lúc mở cửa phòng học ra thì mới phát hiện vô số đàn chị, đàn anh và bạn cùng lớp đã ngồi bên trong...

Các bạn cùng lớp đều trêu chọc cô ung dung, sao lại đến muộn như vậy, Lương Nguyên Tranh đã đợi gần một tiếng đồng hồ rồi... Trong lớp chỉ có mỗi Lục Xán Nhiên có định hướng đến khoa y của Đại học A, giáo viên chủ nhiệm cố ý mời anh đến đây hiển nhiên là để Lương Nguyên Tranh giải đáp thắc mắc cho Lục Xán Nhiên.

Lục Xán Nhiên xấu hổ đỏ mặt, Lương Nguyên Tranh mỉm cười nói một câu để giải vây.

"Con chim dậy sớm mới bắt được sâu." Lương Nguyên Tranh nói: "Anh là chim, cho nên phải dậy sớm."

Một câu tự giễu mang theo ý tốt như vậy đã khiến Lục Xán Nhiên xui xẻo cả ngày trời âm thầm rung rinh.

Cô quay đầu lại, nghiêm mặt nhìn vào mặt Lương Nguyên Tranh.

Từ ngày đó tới giờ, Lục Xán Nhiên chưa bao giờ từ bỏ việc yêu thích anh, kể cả khi hai người học nhiều tiết mật mã học cùng nhau như vậy mà chẳng nói chuyện với nhau câu nào.

Ngoại trừ đêm nay.

Lương Nguyên Tranh đã có người thương.

Anh thích người đó hai năm.

Nghe có vẻ cũng là yêu thầm.

Tốt quá, tốt quá, tốt quá, nếu Lục Xán Nhiên không thích anh thì càng tốt.

Cô lập tức ủ rũ cúi đầu, định về phòng bệnh ôm ấp đám bạn để sưởi ấm và chữa lành vết thương. Bất ngờ cô nghe thấy tiếng Giang Tư gọi mình.

"Lục Xán Nhiên?"

Lục Xán Nhiên giật mình tỉnh lại từ nỗi đau thất tình, đang nhặt lên từng mảnh vụn trái tim thì chợt nhớ ra Giang Tư có chuyện tìm mình.

Nguyên nhân Giang Tư với dòng bình luận "Chúc Hoa Hân" trên đầu tìm cô rất đơn giản, cũng rất thẳng thắn.

Cuối tuần sau, Giang Tư muốn tỏ tình với Chúc Hoa Hân.

Trong phòng ký túc, thời gian Chúc Hoa Hân và Lục Xán Nhiên ở chung với nhau là lâu nhất, nên anh ấy hy vọng Lục Xán Nhiên có thể cho vài lời khuyên.

Lục Xán Nhiên đề nghị anh ấy nên đi tỏ tình Chúc Hoa Hân ngay bây giờ.

"Hân Hân không quan tâm mấy nghi thức đó đâu." Lục Xán Nhiên chân thành nói: "Anh chỉ cần chuẩn bị quà, rèn lại kỹ năng chơi game, đừng động tí là chết, tốt nhất là có thể phối hợp cùng Hân Hân đánh thắng, thì cậu ấy sẽ càng thích anh hơn."

... Không có gì làm tự nhiên đi yêu thầm làm gì, mạnh mẽ lên, tỏ tình luôn đi..... Đừng như cô, do dự suốt hai năm, Lương Nguyên Tranh có người thương luôn rồi hu hu.

Giang Tư cười: "Anh muốn em ấy cảm thấy anh rất nghiêm túc."

Lục Xán Nhiên ngẩn người một lúc rồi cảm thán: "Tốt thật."

Tốt thật.

Đột nhiên cô cảm thấy rất ngưỡng mộ, thật ra cô cũng từng thầm tưởng tượng cảnh Lương Nguyên Tranh bất ngờ tỏ tình với mình, cái kiểu tỏ tình long trọng có lợi chúc phúc của bạn bè và hoa cỏ xinh đẹp ấy... À không, sao nghe giống cầu hôn thế nhỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!