Lục Xán Nhiên đã từng từ bỏ việc yêu Lương Nguyên Tranh hai lần.
Lần "từ bỏ" đầu tiên khá dễ dàng.
Khi vừa mới tiếp xúc với cái tên "Lương Nguyên Tranh", Lục Xán Nhiên còn đang học cấp hai, việc yêu hay không yêu vẫn còn quá sâu sắc, chỉ là cảm giác "thích" đã mơ hồ nảy mầm.
Lúc ấy các bạn trong lớp bắt đầu vi phạm "lệnh cấm", lén lút mang đủ loại tiểu thuyết ngôn tình đến trường. Trong đó loại phổ biến nhất chính là thể loại tình yêu học đường. Trong giờ tự học, mấy cô cậu ngây ngô giấu tập truyện dưới sách học thêm để đọc lén.
Khi chia sẻ bí mật với đám bạn, để hòa nhập với tập thể, Lục Xán Nhiên cũng cần thiết lập một nam sinh mà mình yêu thầm.
Nếu không yêu thầm ai thì sẽ rất khó hòa mình vào cuộc trò chuyện giữa bạn bè, sẽ bỏ lỡ rất nhiều chủ đề chung. Lục Xán Nhiên có thành tích học tập nổi bật nên cũng không muốn thua trong chuyện này.
Cô dành hẳn một tiết tự học buổi tối để quan sát các bạn nam trong lớp, cuối cùng thất vọng phát hiện cho dù có yêu thầm ai thì cũng rất mất mặt.
Bởi vì thành tích học tập của bọn họ đều không tốt bằng cô, người duy nhất từng vượt mặt cô một lần lại là "người thương" của một cô bạn khác.
Ngay lúc này, cái tên Lương Nguyên Tranh xuất hiện vô cùng hợp lý.
Tên tuổi của anh lan truyền từ khắp cấp ba đến cấp hai, không vì gì khác ngoài trong khối, anh là người có điểm số cao nhất nhưng cũng là người có hoàn cảnh nghèo khó nhất.
Từ nhỏ đến lớn Lục Xán Nhiên chưa từng biết thiếu tiền là cảm giác gì. Lần đầu tiên cô gặp Lương Nguyên Tranh là tại buổi lễ tuyên dương của Trường THCS
-THPT số 1, thành tích xuất sắc của Lương Nguyên Tranh đã giúp anh đạt được một suất học bổng khuyến khích học tập và một khoản tiền quyên góp từ doanh nhân nào đó.
Công ty của người doanh nhân đã tổ chức chiến dịch quyên góp cho học sinh nghèo và tài trợ toàn bộ buổi lễ tuyên dương. Thân là tấm gương cho "học sinh xuất sắc có hoàn cảnh khó khăn", Lương Nguyên Tranh mặc đồng phục bước lên sân khấu phát biểu. Dưới ánh mặt trời mùa thu chói chang, anh đứng trên sân khấu gần hai tiếng đồng hồ, bình tĩnh thuật lại hoàn cảnh của mình theo bài phát biểu đầy cảm xúc do giáo viên chuẩn bị. Ba mẹ ly hôn, mẹ bị bệnh qua đời, bà ngoại già yếu, em gái cũng còn đi học.
Người dẫn chương trình cất giọng rành mạch đầy cảm xúc, cho biết Lương Nguyên Tranh chưa từng mua một bộ quần áo mới hay một đôi giày mới nào kể từ khi lên cấp ba. Để tiết kiệm tiền thuốc men của bà ngoại và cho em gái tiếp tục đi học, Lương Nguyên Tranh đến căn tin trường học chỉ mua màn thầu và nửa phần rau, ăn cháo miễn phí, tiền sinh hoạt nội trú hằng tháng của anh chưa đến ba trăm tệ. Vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, anh còn đi làm thêm. Khi chuyển từ cấp hai lên cấp ba, thậm chí anh còn làm thêm lặt vặt ở công trường.
Lúc bấy giờ, số tiền mười nghìn tệ do doanh nhiên nọ quyên góp cho Lương Nguyên Tranh đã đủ cho anh trang trải chi phí sinh hoạt trước kỳ thi đại học.
Sau khi nói xong, anh còn phải lắng nghe các bài phát biểu của lãnh đạo nhà trường và đại diện doanh nghiệp, rồi chụp ảnh lưu niệm. Lương Nguyên Tranh hơi cúi đầu nhận lấy tấm bảng do người doanh nhân trao tặng, bên trên là dòng chữ "Quyên góp từ thiện" đỏ chói. Suốt hai tiếng đồng hồ, anh như một tác phẩm trưng bày, đón nhận cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người từ giáo viên đến học tập cấp hai và cấp ba.
Suốt quá trình đó, Lương Nguyên Tranh không để lộ bất cứ biểu cảm tủi nhục hay xấu hổ nào. Anh bình tĩnh đón nhận sự đồng cảm của hầu hết giáo viên và học sinh trong trường. Anh vừa là một học sinh nghèo khó đạt chuẩn vừa không đạt chuẩn. Anh không run rẩy khi nhận được sự giúp đỡ, không cảm động đến mức bật khóc thảm thiết khi đối diện với lòng tốt của con người, chỉ bình thản và lễ phép nói cảm ơn.
Lục Xán Nhiên khóc suốt hai tiếng đồng hồ.
Khóc từ lúc Lương Nguyên Tranh bắt đầu lên sân khấu phát biểu cho đến khi người dẫn chương trình thông báo buổi lễ kết thúc.
Nước mắt và mồ hôi Lục Xán Nhiên gần như hòa lẫn lại với nhau. Ở độ tuổi này, chuyện cảm động đến bật khóc chẳng ngầu chút nào. Cô đã thử kìm nén nhưng cuối cùng lại biến thành kìm nén để không bật khóc thành tiếng.
Trần Vạn Lý ngồi rất gần cô, thấy Lục Xán Nhiên cúi đầu, có vài giọt nước tí tách rơi xuống nền xi măng thì khiếp sợ hỏi: "Lương Nguyên Tranh đẹp trai đến mức đó à? Đẹp trai đến mức cậu ch** n**c miếng?"
Đó là lần đầu tiên Lục Xán Nhiên hiểu rõ ý nghĩa của từ "ăn chơi vô độ".
Ngược lại Lương Nguyên Tranh tuy nghèo khó nhưng rắn rỏi, sạch sẽ, đẹp trai, cao ráo, học giỏi, điềm tĩnh, cả người như tỏa ra ánh hào quang của "người anh cả". Cứ thế anh được Lục Xán Nhiên trịnh trọng đưa vào danh sách những người có thể sẽ yêu thầm.
Hai tuần sau, Lục Xán Nhiên nói với đám bạn rằng mình cũng yêu thầm rồi.
"Tuyệt quá!" Lũ bạn ai nấy đều vui vẻ, "Cậu yêu thầm ai? Trần Vạn Lý hả?"
Giọng điệu hiển nhiên như thể đang hỏi cô có thích ăn táo hay không.
"Là Lương Nguyên Tranh." Lục Xán Nhiên nói: "Tại anh ấy học giỏi lắm."
Như thế là đủ rồi.
Đối với những người còn đang đi học, "học giỏi" là một lợi thế đáng kể. Và đối với những cô bé trạc tuổi cô khi ấy, xe cộ, nhà cửa là những thứ quá đỗi xa vời. Các cô chỉ quan tâm người đó có đẹp trai hay không, có cao hay không, có ngầu hay không, có học giỏi hay không mà thôi.
Bạn bè cô cũng rất ủng hộ, cả đám cùng chập chững học cách yêu thầm. Cấp hai được tan học sớm, cô và lũ bạn thường ở lại lớp thêm hai mươi phút để làm bài tập, cố tình dắt tay nhau đi ngang qua cổng trường cấp ba. Bề ngoài thì tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực chất đang lén lút nhìn xung quanh. Đến khi phát hiện Lương Nguyên Tranh, bọn họ sẽ thúc khuỷu tay vào Lục Xán Nhiên: "Nhìn đi, nhìn đi, xem ai kìa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!