Lục Xán Nhiên quên mất mình định nói điều gì.
Cũng quên mình chưa nói.
Có khoảnh khắc cô đã nghi ngờ tất cả mọi thứ hiện tại đều là ảo tưởng của mình.
Giống như bộ phim "Bí mật của Walter Mitty", cô đắm chìm trong thế giới do tưởng tượng của mình xây dựng, mưa là giả, cây bút bi là giả, những lời Lương Nguyên Tranh vừa nói với cô cũng là giả.
Nhưng cú ngã của Lương Nguyên Tranh đã chứng minh tất cả là thật.
Cô chưa bao giờ nghĩ Lương Nguyên Tranh sẽ bị ngã vào ngày mưa.
Vì lý do thẩm mỹ và trang trí, những viên đá lát trước cửa thư viện Đại học A rất đặc biệt, được xây dựng theo chủ trương chỉ cần đẹp không cần an toàn. Luôn có vài viên gạch trơn màu đỏ sẫm vào ngày mưa thì đọng nước, còn vào ngày tuyết thì kết băng. Đặc biệt là sau những trận tuyết nhẹ, mặt đường trơn trượt đến mức vô số người vấp ngã, năm nào cũng có sinh viên đến bệnh viện khám chấn thương ở mông hoặc điều trị gãy xương trong khi ôm chặt mông.
Lục Xán Nhiên không ngờ bệnh viện trực thuộc Đại học A cũng có sát thủ những ngày mưa tuyết tương tự.
Lương Nguyên Tranh đi phía trước, lúc vấp ngã phát ra một tiếng rầm nặng nề.
Giáo viên dạy toán thời cấp ba từng nói Lương Nguyên Tranh là một người vô cùng kiên nhẫn, mùa đông rét buốt nhưng anh chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng dính, ngón tay đã lạnh cóng nhưng vẫn yên tĩnh làm bài tập. Hiển nhiên anh cũng rất giỏi chịu đau và khống chế cảm xúc, dù vấp ngã nghiêm trọng nhưng anh chẳng thốt lên tiếng nào.
Nước mưa và bùn đất thấm ướt quần anh, cây bút bi mảnh khảnh chẳng thể kéo Lục Xán Nhiên xuống cùng. Cô bước tới đỡ Lương Nguyên Tranh dậy.
Anh im lặng đứng lên, phản ứng đầu tiên sau khi đứng vững lại là nói xin lỗi: "Xin lỗi, không làm em sợ chứ?"
Lục Xán Nhiên lắc đầu.
Cô hoàn toàn không bị dọa sợ, ngược lại còn nảy ra suy nghĩ xấu xa, mong đợi Lương Nguyên Tranh sẽ bị trượt chân một lần nữa để cô có thể hóa thân thành người phụ nữ lực điền đáng tin đỡ anh dậy.
Đừng chỉ coi cô là đàn em.
Có một thoáng chốc, Lục Xán Nhiên bỗng cảm thấy đồng cảm với câu thoại kinh điển trong bộ phim hoạt hình Nhật Bản nào đó "Dù gì tôi cũng là đàn ông mà".
Tôi cũng là một người bạn đời đáng tin và đáng trân trọng mà.
Lúc này, cuối cùng cô cũng nhớ tới lời Lương Nguyên Tranh vừa nói...
Cô đáp: "Em cũng vậy, em cũng rất vui vì được nói chuyện với đàn anh."
Lục Xán Nhiên nhìn Lương Nguyên Tranh qua màn mưa lất phất. Anh cầm ô, trên đùi đầy bùn đất nhưng chẳng thèm để ý, chỉ chậm rãi bước đi và nhắc nhở cô cẩn thận viên gạch đọng nước trơn trượt.
Giờ ăn cơm đã qua nên căn tin chỉ mở hai cửa sổ, chẳng có lấy một bóng người. Hai người tìm kiếm rất lâu nhưng không thu hoạch được gì. Lương Nguyên Tranh tìm đến khu vực mất đồ, tặng người phụ trách một điếu thuốc rồi dò hỏi có ai nhặt được tai nghe không dây không.
Sau khi nhận được câu trả lời là không, Lương Nguyên Tranh lại dâng lên hai điếu thuốc, để lại số liên lạc cá nhân rồi nhờ người phụ trách để ý giùm.
Lục Xán Nhiên để ý: "Hóa ra đàn anh cũng hút thuốc ạ?"
Lương Nguyên Tranh lắc đầu: "Anh không hút, nhưng đôi khi cần nó giúp. Cái tai nghe không dây đó quan trọng lắm à?"
"Bạn cùng phòng của em vừa mới mua ngày hôm qua." Lục Xán Nhiên giải thích: "Ừm... Đúng là rất quan trọng. Đàn anh, em có thể nhờ anh một chuyện không?"
"Chuyện gì?"
"Em vừa mua một cặp tai nghe không dây giống y hệt, ngày mai sẽ giao đến." Lục Xán Nhiên nhờ vả: "Nếu không tìm thấy thật thì ngày mai em sẽ đưa cặp mới đó cho bạn em rồi bảo là đã tìm được... Đàn anh có thể giữ bí mật giúp em không?"
Hoàn cảnh gia đình Tần Băng Sương không khá giả lắm, cặp tai nghe không dây kia lại giá mấy trăm tệ, chẳng phải con số nhỏ. Lục Xán Nhiên không muốn bạn mình buồn bã, cũng không muốn bạn mình phải ăn mặc cần kiệm để mua đồ mới.
Lương Nguyên Tranh khẽ mỉm cười đồng ý.
Trên đường quay về bệnh viện, anh đột nhiên hỏi một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!