Chương 11: (Vô Đề)

Lục Xán Nhiên thất vọng phát hiện việc gặp mặt Trần Vạn Lý là một quyết định sai lầm.

Vừa nhắc đến Lương Nguyên Tranh, bình luận trên đầu Trần Vạn Lý như đàn quạ đen trú đông, kéo bè kết phái kêu quang quác và bay vòng vòng.

"Phiền chết đi được, phiền chết đi được, phiền chết đi được."

"Sao vừa tìm mình đã hỏi về Lương Nguyên Tranh? Cho dù ba anh ta là dượng út mình thì sao chứ? Hai bọn mình chưa từng gặp mặt, anh ta cũng không coi dượng út mình là ba, không coi em họ mình là em trai, mình đâu có quan hệ gì với anh ta."

"Tức chết đi được, tức chết đi được, tức chết đi được."

"Mình không đẹp hơn, giàu hơn Lương Nguyên Tranh chắc? Số người theo đuổi mình có thể xếp hàng từ đây đến cổng Đại học B. Anh ta có gì tốt chứ, chỉ cao hơn mình một chút, nghèo hơn mình một chút thôi mà. Gu cậu đặc biệt nên thích chơi cùng trai đẹp nhà nghèo, mình chịu chứ biết làm sao bây giờ? Mình đây trời sinh ưu tú hơn người, chẳng lẽ bắt mình vừa đeo giày độn vừa quyên góp bớt tiền à?

Nhưng đó là tiền của ba mẹ mình, bọn họ cũng có đồng ý đâu, ai bảo mình sinh ra đã là con nhà giàu cơ chứ!"

Lục Xán Nhiên kịp thời cắt ngang Trần Vạn Lý: "Cảm ơn cậu, mình không nghe nữa đâu."

Cô đã biết quá nhiều.

Nếu cứ như vậy thì cô sợ mình sẽ đánh thằng bạn thuở nhỏ này một trận mất.

Trần Vạn Lý khó hiểu: "Nhưng mình còn chưa nói gì cơ mà."

Lục Xán Nhiên nói: "Mình cảm nhận được."

Trần Vạn Lý: "?"

"Đôi mắt của cậu." Lục Xán Nhiên nghiêm túc nói như thật, "Từ đôi mắt cậu, mình có thể cảm nhận được quan hệ giữa cậu và anh ấy không tốt."

"Nào có." Trần Vạn Lý nhoẻn miệng cười, "Đừng quên ba ruột của anh ta là dượng út mình đấy, sao quan hệ có thể không tốt được."

Bình luận: "Mắt nhìn chuẩn thật, chẳng lẽ đây là giác quan thứ sáu chết tiệt của con gái à? Mình nên mua miếng độn giày cao mấy centimet đây? Cái tên Lương Nguyên Tranh đó cao bao nhiêu nhỉ?"

Cậu ấy còn đặt một giỏ trái cây cho Lục Xán Nhiên, người giao hàng ướt sũng giao tới dưới lầu. Lục Xán Nhiên vừa cảm ơn vừa nói với Trần Vạn Lý rằng lần sau không cần làm thế nữa đâu, để người ta dầm mưa giao hàng rất nguy hiểm.

Trần Vạn Lý cười lạnh: "Cậu không biết vào thời tiết khắc nghiệt như thế này, tiền công giao hàng của bọn họ càng cao à? Mình giúp bọn họ kiếm thêm tiền, bọn họ phải biết ơn mình mới phải. Nếu đã nhận đơn thì chứng tỏ họ muốn kiếm khoản tiền này, tự người ta đã không để ý thì cậu bớt ban ph*t t*nh thương đi, đừng tốt bụng với tất cả mọi người như vậy."

Nói đến đây, điện thoại cậu ấy lại reo lên, trên đầu hiển thị dòng bình luận "Chết rồi, ba mình lại gọi giao việc, lại phải đi tìm, biết tìm đâu trong bệnh viện đông đúc như thế này chứ" rồi bực bội rời đi.

Cậu ấy vừa đi, trong phòng bệnh trở lại yên tĩnh.

Ba cô đặt bánh kem chúc mừng, đã được giao đến ký túc xá vào lúc bốn giờ chiều. Lục Xán Nhiên không dám nói mình bị ngộ độc thực phẩm, mà Lương Nguyên Tranh cũng đã dặn ít ăn thức ăn quá cay và ngọt nên cô đành gửi tin nhắn vào nhóm chat ký túc xá, bảo Từ Kiều và Tần Băng Sương ăn luôn đứng chờ mình.

Quân sư Chúc Hoa Hân gọi điện chỉ dạy: "Nghe mình đi Xán Nhiên. Mình nghe anh trai nói chiều mai Lương Nguyên Tranh được nghỉ. Cậu mời anh ấy ăn cơm đi, lý do có sẵn rồi đó, là để cảm ơn anh ấy đã che dù cho cậu cả một đoạn đường. Dũng cảm lên, cứ hỏi thẳng, cậu chưa nghe câu nói đó sao? Người dũng cảm mới được tận hưởng cuộc sống và đàn ông."

Lục Xán Nhiên nói: "Đúng là có từng nghe, nhưng không có ba chữ cuối cùng."

Chúc Hoa Hân: "Đừng để ý mấy chi tiết đó, tận hưởng cuộc sống đương nhiên cũng đồng nghĩa với việc tận hưởng đàn ông. Mình sắp tới trường rồi, có chuyện gì thì cứ tìm mình."

Lúc này Lục Xán Nhiên mới biết cô ấy đang về trường. Bên ngoài trời vẫn đổ mưa, hạt mưa dù đã nhẹ đi nhưng vẫn lất phất buông xuống. Cô lo lắng nên hỏi một câu rằng cô ấy có mang dù hay không.

Trường học nghiêm cấm xe ngoài lái vào trong khuôn viên trường.

"Giang Tư đón mình." Chúc Hoa Hân không gọi Giang Tư là "anh", "Đừng lo. À, cơ thể cậu sao rồi? Nghe mấy đứa Băng Sương kể ngày mai cậu có thể xuất viện."

Lục Xán Nhiên loáng thoáng nghe thấy tiếng nhạc vang lên.

"... Có tình cảm thì đừng uổng phí, một cặp đôi không thể yêu nhau, thương mến nhau như anh em, tình yêu khiến chúng ta trở nên giả dối..."

Tiếng nhạc này đột nhiên khiến Lục Xán Nhiên nhớ tới giai điệu mình nghe thấy buổi sáng. Rõ ràng đoạn "I love you, I hate you" đó chẳng giống "Ánh dương, cầu vồng, tiểu bạch mã" chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!