Chương 10: (Vô Đề)

Dưới cơn mưa ẩm ướt, hai người trò chuyện về những chủ đề khô khan.

Lục Xán Nhiên nói: "Năm ngoái em đi thăm cô dạy toán, cô còn thường nhắc đến anh, nói anh thi đại học được 148 điểm môn toán, rất giỏi."

"Lần cuối cùng anh gặp cô là khi về trường thuyết trình tuyên truyền." Lương Nguyên Tranh nói: "Cô cũng từng nhắc đến em, nói có một nữ sinh có cùng mã số với anh, thành tích môn toán cũng đứng đầu lớp."

Lục Xán Nhiên cố gắng kìm nén nụ cười sao cho không quá lộ liễu, giả vờ như không có việc gì: "Thật không? Mã số học sinh của đàn anh cũng là 0101 ạ?"

Lương Nguyên Tranh nhìn cơn mưa nặng hạt triền miên bên ngoài, giọng điệu thản nhiên: "Đúng vậy, không ngờ em cũng là số 0101."

"Trùng hợp ghê."

"Đúng là trùng hợp."

Lục Xán Nhiên cảm thấy không thể tiếp tục chủ đề này được nữa. Nghe cứ như hai người đang điều tra thông tin cá nhân và số QQ của nhau vậy, tiếp theo sẽ hỏi "Người anh ngưỡng mộ nhất là ai?" hay "Bố mẹ anh tên gì?", thậm chí cô nghĩ mình sắp moi được mật khẩu QQ của Lương Nguyên Tranh.

Giang Tư dầm mưa đi tới kịp thời cắt ngang nguy cơ ăn trộm tài khoản của Lục Xán Nhiên. Anh ấy bung chiếc dù đen, trước khi rời đi còn bảo Lục Xán Nhiên gọi điện thoại cho Chúc Hoa Hân.

"Em gái anh quan tâm em lắm đó." Giang Tư cười khổ, "Nếu em không gọi điện thì sợ là đêm nay em ấy sẽ không ngủ được."

Lục Xán Nhiên cảm thấy còn một người khác cũng sẽ không ngủ được.

Cô hơi ngẩng đầu lên, nhìn dòng bình luận trên đầu Giang Tư.

"Chúc Hoa Hân."

Chúc Hoa Hân và Giang Tư không hẳn là con của một gia đình tái hôn đúng nghĩa. Theo như Lục Xán Nhiên biết thì cuộc hôn nhân giữa mẹ Chúc và ba Giang chỉ kéo dài hai năm, nhưng không làm vợ chồng thì vẫn có thể làm bạn. Ba Giang đi Canada công tác nước ngoài năm năm, trong khoảng thời gian đó Giang Tư vẫn ở lại nhà Chúc Hoa Hân.

Lục Xán Nhiên còn biết Chúc Hoa Hân rất không thích Giang Tư, thường xuyên nói xấu Giang Tư thích đóng vai học sinh ngoan, học sinh giỏi trước mặt mẹ Chúc, còn thường chủ động làm việc nhà để khiến cô ấy lười hơn.

"Lục Xán Nhiên?"

Lục Xán Nhiên hoàn hồn, thấy Lương Nguyên Tranh đã bung cây dù đen ra và áy náy nói với cô: "Xin lỗi, chỉ có một chiếc dù thôi, chắc em phải chịu khó che chung một chiếc với anh rồi."

"Không sao đâu ạ." Lục Xán Nhiên cầu còn không được, cố gắng kiềm chế khóe môi, "Cảm ơn đàn anh."

Lương Nguyên Tranh nghiêng chiếc dù đen về phía cô. Lục Xán Nhiên biết đây là phép lịch sự của người cầm dù, nhưng cô không muốn đàn anh bị bệnh vì ướt mưa, lại chẳng dám lộ liễu kéo gần khoảng cách. Cô do dự một lát, âm thầm dịch chân về phía anh và đến gần.

Lương Nguyên Tranh không tránh đi!

Yes!

Cô nhìn lén.

Lương Nguyên Tranh không bày ra biểu cảm chán ghét! (Mặc dù bình thường mặt anh cũng vô cảm)

Yes!

Lục Xán Nhiên suýt nhảy dựng cả lên.

Những nhà thơ dùng nhiều từ ngữ hoa mỹ đến vậy để miêu tả tình yêu, nhưng tất cả đều không bằng được sự rung động trong lòng cô giờ phút này.

Cơn gió cuốn giọt mưa bắn lên mặt bọn họ. Hai người giẫm lên vũng nước trên đường, tránh né con đường lát đá trơn trượt, yên lặng bước đi. Lục Xán Nhiên chỉ ước gì con đường này không bao giờ kết thúc.

Có lẽ vì khoảng cách khi che chung dù quá gần nên Lương Nguyên Tranh trở nên vô cùng yên tĩnh. Lục Xán Nhiên suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra một chủ đề không quá riêng tư.

"Sắp tới sinh nhật một người bạn của em." Lục Xán Nhiên viện cớ, "Mình muốn tặng cậu ấy một lọ nước hoa nam. Đàn anh đang dùng hãng nước hoa gì thế? Thơm lắm luôn."

Lương Nguyên Tranh giơ tay áo ngửi thử: "Có thể là mùi thuốc sát trùng của bệnh viện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!