Chương 1: (Vô Đề)

Lúc đi dạo phố không mua sắm gì hết thì nhìn quần áo nào cũng thấy đẹp; đến khi thật sự muốn mua thì đi tới đau chân cũng chẳng chọn được bộ nào phù hợp.

Chuyện thầm yêu Lương Nguyên Tranh cũng giống vậy. Lúc Lục Xán Nhiên gội đầu sạch sẽ, cất công chọn quần áo, trang điểm thì chẳng bao giờ gặp được anh, nhưng đến khi cô đình công không gội đầu ba ngày, mặc quần áo tùy tiện thì một ngày có thể tình cờ gặp được Lương Nguyên Tranh hơn tám trăm lần.

Ví dụ như bây giờ.

Trong phòng khám.

"Không khỏe chỗ nào?"

"... Cánh tay với mặt đều ngứa lắm, hình như em bị dị ứng rồi."

"Xắn tay áo lên cho anh xem thử."

Lục Xán Nhiên lê bước, chậm rãi xắn tay áo lên. Tay phải cô chắn ngang trước ngực, nắm chặt ống tay áo xắn lên khuỷu tay nhằm che đi vết dầu mỡ dính trên vải.

Đó là do hôm qua ăn bún ở nhà hàng Lê Viên thì vô tình bắn lên. Vết ố vàng bẩn thỉu trông vô cùng nổi bật trên nền áo sơ mi trắng tinh.

Cô bắt đầu hối hận lần thứ mười vì không gội đầu và thay quần áo mới.

Lương Nguyên Tranh lạnh mặt cúi đầu, tầm mắt lướt qua cánh tay đang run lên của cô.

Chi chít các chấm đỏ li ti cứ như mọc lên giữa lớp da và thịt, có vài vết gãi phồng rộp nối thành những đường đỏ tươi. Cúc áo nhựa trên cổ tay đè xuống da, để lại dấu vết hình bán nguyệt ửng hồng.

Khi anh ngẩng đầu, Lục Xán Nhiên ngửi thấy mùi mát lạnh hơi chát tỏa ra từ người anh.

Cô cố gắng kiềm chế hơi thở của mình, như thể hít nhiều thêm một hơi cũng là mạo phạm anh.

"Dị ứng nổi mề đay cấp tính." Lương Nguyên Tranh nhìn chằm chằm màn hình máy tính, "Bây giờ đang là cao điểm phấn hoa mùa xuân. Em bị dị ứng phấn hoa của cây bách, trước đó có từng tiếp xúc không?"

Lục Xán Nhiên đáp: "Hình như sáng nay có tiếp xúc..."

Cô chậm chạp thả ống tay áo ra, giọng nói càng ngày càng nhỏ, nhỏ đến mức sau đó chẳng còn phát ra âm thanh gì.

Có tiếng "Ầm" vang lên, bác sĩ Tiết mở cửa phòng khám, nói một câu "Dị ứng à" rồi bắt đầu hỏi tiền sử dị ứng của Lục Xán Nhiên và kê thuốc như thường lệ.

Dặn dò của bác sĩ do Lương Nguyên Tranh viết, dòng chữ thanh mảnh mà có lực. Lục Xán Nhiên siết chặt tờ giấy, xoa xoa lòng bàn tay rồi đứng dậy: "Cảm ơn bác sĩ."

Không có ai đáp lại. Bác sĩ Tiết đang quay đầu hỏi Lương Nguyên Tranh: "Tiểu Xa hỏi em chiều nay có rảnh không, buổi chiều con bé chuyển nhà nên thầy định gọi em với Tiểu Chung qua giúp đỡ."

Lương Nguyên Tranh hỏi: "Sau bốn giờ ạ?"

Lục Xán Nhiên dịch ra cửa, bàn tay đặt lên tay nắm cửa lạnh băng. Tựa như một cây nấm nhỏ bị đè dưới đống lá khô, cô âm thầm quay đầu nhìn lén Lương Nguyên Tranh một cái.

Anh đang cúi đầu viết gì đó, trên người là chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, trong túi trước ngực có một cây bút không đậy nắp, bờ môi mỏng chẳng cong lên mỉm cười chút nào, tựa như một thân cây tĩnh lặng.

Cây nấm nhỏ tủi thân cúi đầu, làm đống lá khô xào xạc che khuất nó.

Cửa vừa đóng, như phong ấn được giải trừ, ba người bạn cùng phòng lũ lượt ùa lên.

Lục Xán Nhiên bỗng dưng thấy ngại trước sự chờ mong của bọn họ.

Chúc Hoa Hân mặc áo hở eo và quần cạp thấp là người nhanh nhất, phấn khích hạ giọng: "Vẫn là mình thông minh, vừa nhìn thấy Lương Nguyên Tranh ngồi trong đó là ra ngoài ngay, cho các cậu cơ hội ở riêng với nhau... Sao rồi? Hai cậu nói được mấy câu?"

Từ Kiều đang ôm cuốn "1800 đề thi kinh điển tiếp sức môn Toán cho kỳ thi nghiên cứu sinh" đẩy gọng kính, hỏi: "Xin WeChat chưa?"

Trưởng phòng ký túc xá Tần Băng Sương nhìn cô siết chặt tờ đơn của bác sĩ: "Không sao chứ? Là dị ứng phải không?"

Lục Xán Nhiên trả lời từng câu một.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!