Trên đường Lục Đế trở về viện nghiên cứu, anh đã mở toang cửa sổ, để cho gió lạnh nghênh diện mà đến giúp anh khôi phục bình tĩnh.
Không, người kia không có khả năng là Trữ Tuyên, sao có khả năng sẽ phát sinh chuyện linh hồn chiếm được thân thể chứ.
Anh vẫn không ngừng báo cho chính mình, nhưng lại nhịn không được muốn phủ định ý tưởng cố chấp của mình.
Nếu Nghiêm Tuyên không phải bị linh hồn Trữ Tuyên chiếm được, vậy là từ nơi nào nghe được nhiều bí mật ngày trước liên quan đến bọn họ như thế? Chuyện này rõ ràng chỉ có mình cùng Trữ Tuyên biết, hơn nữa Trữ Tuyên cũng không có khả năng đem loại chuyện này nói cho người thứ 3 nghe.
Lục Đế cũng không phải bài xích chuyện thần quái phi khoa học, mà là anh không dám khinh thường truyện liên quan tới Trữ Tuyên.
Anh sợ chính mình nghĩ sai rồi, bị người lừa, sau đó lại thường thống khổ vì mất đi người trọng yếu nhất.
" Trữ Tuyên……"Lục Đế phủ kín mặt mình, thở ra một hơi thật sâu.
Lúc này, xe đã dừng lại ở trước cửa viện nghiên cứu, lái xe vì anh mở cửa ra môn "Viện trưởng, đã đến viện nghiên cứu……"
Kéo thân mình trầm trọng xuống xe, Lục Đế ngẩng đầu nhìn cửa chính đại lâu thí nghiệm, nhớ rõ năm đó nếu hai người làm thí nghiệm quá muộn đều sẽ đem cơm chiều mua được vào văn phòng giáo sư để ăn, mà mỗi một lần, Trữ Tuyên đều mặc áo thí nghiệm màu trắng đứng ở chỗ này chờ mình mua đồ trở về.
Vừa mới chính mình nhìn thấy người kia nếu thật là Trữ Tuyên……
Lục Đế dừng lại, ở trước đại lâu thí nghiệm dừng lại cước bộ.
Anh sờ sờ cằm mình, tựa hồ nghĩ tới chủ ý gì đó.
Lấy điện thoại di động ra, anh ấn số điện thoại Nghiêm Phi " Chủ tịch, về chuyện Nghiêm Tuyên thiếu gia tôi muốn phiền ngài……"
Buổi sáng, gày kế, một chiếc limousine đứng ở cửa viện nghiên cứu.
" Nghiêm Tuyên."
Ngay khi Trữ Tuyên quyệt miệng từ trên xe xuống dưới, Nghiêm Phi lạnh lùng gọi cậu lại.
" Nhớ rõ lời cha dặn ngày hôm qua đấy, đừng cho cha thêm phiền toái nữa."Nghiêm Phi nhìn không chớp mắt, mặt không chút thay đổi, nhưng hắn trong lòng thực nghi hoặc.
Lục Đế kia chưa bao giờ thích cùng người tiếp xúc thế nhưng tự mình gọi điện thoại cho hắn, yêu cầu để con trai hắn đi vào viện nghiên cứu hỗ trợ, chuyện này rốt cuộc là vì cái gì? Hắn cũng không cho rằng đứa con trai từ nhỏ đã bị nuông chiều của hắn có thể thật sự giúp đỡ Lục Đế làm cái gì.
" Dạ, ba ba……"Trữ Tuyên đáp, trên mặt bày ra khinh mạn, cậu cũng không dám quên giả bộ bày ra bộ dáng đại thiếu gia trước mắt Nghiêm chủ tịch.
Nghiêm Phi nhìn cậu một cái, không nói nhiều nữa, ngược lại lệnh lái xe lái xe rời đi.
Chờ xe đi xa sau, Trữ Tuyên mới nhẹ nhàng thở ra, xoay người hướng tới viện nghiên cứu đi đến.
Cậu vốn không muốn đến, ít nhất không muốn nhanh như vậy sẽ thấy tên mà làm cậu đang tức điên lên, nhưng lại càng không nghĩ tới Lục Đế kia vốn không am hiểu giao tế thế nhưng cũng học được cách " vận dụng quan hệ ", hại cậu sáng sớm đã bị người đến tận giường lôi dậy, ngay cả ngủ nướng cũng chưa được đủ.
" Nếu không phải vì thế giới hòa bình, đừng để tôi dễ dàng tha thứ anh!"Trữ Tuyên một bên vừa thấp giọng lẩm bẩm, vừa tiến viện nghiên cứu.
Lục Đế chờ cậu rất sớm ngay tại trong phòng thí nghiệm, nhìn thấy cậu đi vào liền gắt gao nhìn chằm chằm người trước mặt.
Bỗng nhiên cảm thấy người mà trước đây anh ghét, lúc này thoạt nhìn cũng không đáng giận như vậy, ngược lại hơn phân cảm giác quen thuộc.
Trữ Tuyên không nhìn ánh mắt Lục Đế, đi đến trước mặt anh, hai tay đút ở túi áo thí nghiệm "Lục Đế viện trưởng, anh hôm nay cố ý để ba tôi đem tôi tới đây là vì chuyện gì? Tôi còn nghĩ rằng mình ở cái viện nghiên cứu này một chút cũng không được hoan nghênh chứ……"
Trữ Tuyên cố ý dùng ngữ khí ngạo mạn nói chuyện, nhưng Lục Đế vẫn chưa bị cậu ảnh hưởng, ngược lại từ biểu tình của cậu vào giờ phút này lại khiến anh liên tưởng tới người kia trong quá khứ khi giận dỗi cũng cố ý tỏ ra ngạo mạn như thế.
Tựa hồ thật sự thực rất giống……
" Nghiêm Tuyên thiếu gia, ba ba cậu đem cậu đưa đến viện nghiên cứu, là vì cho cậu học việc, ngày hôm qua là lần đầu tiên cậu thao tác thí nghiệm, thất bại cũng không quan trọng đâu."Lục Đế miễn cưỡng duy trì ngữ khí bình tĩnh, cố ý ở trước mặt mọi người đem nguyên nhân hôm qua Trữ Tuyên hổn hển rời đi đổ lỗi cho thao tác thí nghiệm, làm cho Trữ Tuyên nghe xong trong lòng ứa hỏa.
Cậu ngày hôm qua rõ ràng chưa đụng tới thiết bị thí nghiệm nào đã bị đuổi đi đi! Tên chết tiệt này cư nhiên còn dám bịa đặt như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!