Sáng sớm, ánh nắng ban mai rọi vào trong phòng ngủ, ánh nắng rọi vào tấm chăn mềm màu vàng nhạt càng thêm hài hòa.
" Tuyên, Tuyên……"
Bên tai truyền đến tiếng gọi ôn nhu, Trữ Tuyên cuộn mình dưới chăn miễn cưỡng gãi gãi hai má mình, híp hai mắt rồi xoay người, bắt chước chú mèo nhỏ cuộn mình lại, tiếp tục trốn ở trong chăn.
" Tuyên, mau thức dậy ăn bữa sáng, bằng không không đến kịp hội nghiên cứu và thảo luận!"
Một bàn tay to lạnh lẽo chui vào ổ chăn, ở trên cổ Trữ Tuyên nhẹ nhàng nhéo một cái, cậu lập tức bị xúc cảm lạnh lẽo này làm bừng tỉnh.
" Kháo!"ngồi bật dậy, cậu hung hăng trừng mắt kẻ đầu sỏ quấy nhiễu giấc mộng đẹp của mình " Lục Đế! Cậu muốn nhéo chết tớ a!"
Lục Đế mỉm cười, đẩy gọng kính mắt, sau đó rời bên giường, thúc giục cậu " Nhanh lên đi, nếu muộn, lão Đinh nhất định lột da của cậu ra!"
" Hừ! Đừng lấy lão Đinh ra hù mình."Trữ Tuyên bất mãn kháng nghị, nhưng vẫn ngoan ngoãn rời giường, thừa dịp lúc Lục Đế xoay người vụng trộm hướng đối phương làm mặt quỷ.
Trữ Tuyên cùng Lục Đế đã quen nhau từ khi học mẫu giáo, sau đó là cấp I, cấp II, trung học, đại học đều là bạn cùng lớp, là thanh mai trúc mã mặc chung một quần mà lớn lên
Mà hiện tại, hai người lại phi thường " trùng hợp " cùng làm ở một viện nghiên cứu virus, trở thành học trò đắc ý nhất của chuyên gia virus Đinh Triết giáo sư, hơn nữa lại là bạn cùng phòng, ngày thường đương nhiên là như hình với bóng, cho nên các học sinh đều trêu chọc bọn họ là lão phu lão thê.
Trữ Tuyên vừa ngáp vừa rửa mặt, khi đang thay quần áo thì Lục Đế đem bữa sáng dành cho hai người bưng vào. Mùi hương thức ăn phả vào mũi khiến cậu cuống cuồng, đến ngay cả nút áo cũng không cài cho chỉnh đã đặt mông xuống ghế, hít hà " Da! Mì Thái Dương nha."
Một chén canh nóng hầm hập có một quả trứng gà ở bên trên, dùng sốt cà chua màu đỏ đổ lên trứng, nom thiệt giống một ông mặt trời đó nha, đây là đồ ăn mà Trữ Tuyên yêu nhất, cũng là món ăn độc nhất vô nhị của Lục Đế.
Trữ Tuyên không chút khách khí ăn đến lang thôn hổ yết, không thèm quan tâm nước canh phun tung toé trên cổ áo sơmi.
Lục Đế chậm rãi ăn xong điểm tâm, ngẩng đầu vừa thấy, phát hiện tướng ăn của người đối diện thật khó coi, đành mở miệng nhắc nhở: "Tuyên, dính vào quần áo……"
"Hả?" Trữ Tuyên uống xong canh, liếm liếm miệng, khóe miệng còn dính sốt cà chua.
Lục Đế bất đắc dĩ cười, rút tờ giấy khăn giúp cậu lau sạch miệng, lại đem nước canh dính ở trên áo sơmi xử lí đến khi nhìn không rõ mới thôi.
Trữ Tuyên vẫn không nhúc nhích, tập mãi thành thói quen nhận Lục Đế cẩn thận chiếu cố, tựa như đây là chuyện đương nhiên.
Bọn họ đã ở chung lâu lắm, lâu đến mức có thể đem người kia cho là phân thân của mình, cho nên ở trước mặt Lục Đế, Trữ Tuyên chưa bao giờ che dấu ngốc nghếch cùng hỉ nộ ái ố của cậu.
Mà Lục Đế ôn nhu săn sóc cũng chỉ với mình Trữ Tuyên, những người khác, cho dù là người nhà của anh, anh đều là lạnh lùng đối phó, không liếc nhiều mà cũng chẳng nhiều lời.
Trữ Tuyên không hiểu, cậu nghĩ rằng Lục Đế chỉ bởi vì tính cách nội hướng, ngại ngùng thẹn thùng, không thích cùng ngoại nhân tiếp xúc.
Lục Đế cũng sẽ không nói cho Trữ Tuyên, trên thực tế, anh chưa bao giờ hứng thú với người khác, duy độc đối Trữ Tuyên lại ôm tình cảm vượt qua hữu tình, rất mãnh liệt chấp nhất.
Anh sẽ không nói cho Trữ Tuyên, như bây giờ cũng rất hảo, anh không muốn tình cảm phức tạp của mình ảnh hưởng đến thái độ của Trữ Tuyên đối với mình, về phần chuyện có khả năng phát sinh trong tương lai, anh tạm thời không tính suy nghĩ.
" Lục Đế……"phát giác Lục Đế có chút xuất thần, Trữ Tuyên lôi kéo ống tay áo của anh, nhắc nhở nói: " Tám giờ ……"
" A!"Lục Đế vội vàng đình chỉ suy nghĩ miên man của mình"Để buổi chiều rồi rửa chén, chúng ta đi nhanh đi!"
" Ừ!"Trữ Tuyên lên tiếng, bỏ lại chiếc đũa vội vàng bận rộn cầm lấy tài liệu diễn thuyết, chạy theo Lục Đế rời khỏi cửa nhà trọ.
Buổi sáng hôm nay có hội nghị nghiên cứu và thảo luận, nên sẽ không hề thiếu nhân viên nghiên cứu khoa học tham gia, Đinh Triết yêu cầu Trữ Tuyên bọn họ tham dự, hơn nữa còn báo cáo thành quả nghiên cứu của bọn họ.
Hội nghị sẽ bắt đầu lúc tám giờ sáng nay, nhưng tám giờ hai mươi lăm phút thì hai người phải diễn thuyết mới đứng phì phò thở ở cửa, rước lấy cái trừng mắt không vui của Đinh Triết.
" Ha ha, các em tới đúng giờ ghê nhỉ, nên nói quan niệm về thời gian của các em quá kém hay quá tốt đây?"Một vị học trưởng nhìn về phía hai người mới tới, cười vui sướng khi người gặp họa, sau đó chỉ chỉ máy tính bên người"Còn không mau đem báo cáo vắn tắt vào trong máy xử lí đi."
" A!"vừa nhìn thấy màn hình máy tính, Trữ Tuyên vội vàng sờ túi mình, sắc mặt dần dần biến trắng.
Hỏng rồi! Cậu lại quên đem đĩa tùy thân rồi, báo cáo vắn tắt đều ở trong đĩa đó hết a!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!