Chương 7: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Lưu ý: Dòng màu xanh là lời tác giả

Tôi giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ, gần đến giờ Tiểu Đào có thể gọi điện thoại cho tôi, tôi đi qua ai hai tiếng: "Xin lỗi để chờ lâu."

Đôi mắt Chu Thù Cẩm dưới làn khói lượn lờ liếc tôi một cái, Thiệu Hợp Cảnh đưa tay vỗ vỗ vị trí giữa hắn và Chu Thù Cẩm: "Đến, anh Đường, ngồi."

Động tác tư thái kia không khác gì tư thế của tú bà kéo khách, tôi nhấc chân chuẩn bị ngồi xuống bên cạnh Chu Thù Cẩm, điện thoại trong túi lập tức vang lên, lúc nghe điện thoại nhìn thấy thời gian cảm thấy Tiểu Đào thật sự có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, không nhanh không chậm phút nào, điện thoại đến thật đúng lúc.

"Anh Đường?"

"Cái gì?!"

"……"

"Được, bây giờ tôi lập tức trở về xem một chút."

"……"

"Ừm, giữ bọn họ lại một chút, tôi lập tức đến."

"Được, anh Đường."

Tôi cúp điện thoại và thu lại chân mình, lời nói rất chân thành nói với họ: "Thật sự là công ty có chuyện, tôi không trở về không được." "Nói xong lấy hộp thuốc lá từ trong túi ra, "Thật sự, lần sau tôi làm chủ mời mọi người ăn cơm, thật ngại quá. "

Thiệu Hợp Cảnh cười một chút: "Được, vậy lần sau lại hẹn ăn cơm?"

Ngược lại Trương Thịnh không nói gì, nhận điếu thuốc tôi đưa qua, sờ sờ trên người, quay đầu mượn lửa với Chu Thù Cẩm: "Thù Cẩm mượn lửa."

Chu Thù Cẩm đem điếu thuốc ngậm trong miệng hút hơn phân nửa, nắm lấy miệng thuốc xuống đưa cho hắn, sau đó nhìn mặt tôi không chút thay đổi hỏi: "Gì vậy?"

Tôi giơ tay lên hút một điếu thuốc mới mà hắn lấy ra từ hộp thuốc lá, chuẩn bị nhét lại vào miệng, nói với hắn: "Ít hút thuốc đi."

Hắn lạnh lùng nhìn tôi, cầm hộp thuốc lá trên bàn ném lên người tôi: "Cút."

Tôi khom lưng nhặt hộp thuốc lá hắn ném xuống, đặt trở lại trên bàn cười với Thiệu Hợp Cảnh: "Tôi về làm việc trước, hai người đi ăn cơm sớm một chút, tối qua cậu ấy không ngủ ngon, buổi chiều tốt nhất nên để cậu ta ngủ một chút."

Thiệu Hợp Cảnh nhướng mày, tôi nhìn về phía Chu Thù Cẩm: "Tôi đi trước, nhớ liên lạc với tôi?"

Đương nhiên tôi không chuẩn bị để ý tới phản ứng của hắn, nói riêng với Trương Thịnh, xoay người rời khỏi phòng của họ.

Tính tình như con công của Chu Thù Cẩm cũng không có khả năng mất mặt nói với người khác —— tôi và Đường Hạng không hợp nhau, tôi hận hắn, bởi vì hắn ở trên giường ngày làm tôi khóc kêu cha gọi m, ngày hôm qua tôi sai người trói hắn lên giường chỉ là bởi vì tôi muốn giết chết hắn.

Nghe là thấy ngu rồi, tôi nghĩ hắn sẽ không nói.

Tính cách của hắn không có khả năng hắn mới đến thành phố Phái quen biết mấy người này, rõ ràng là quan hệ lợi ích chứ chẳng phải bạn bè gì.

Cho nên tôi đơn giản rời đi, tiện thể để Thiệu Hợp Cảnh quen biết mình.

Không phải hắn vốn không biết tôi sao, giờ biết rồi đấy.

Lúc vào thang máy gọi điện thoại cho Tiểu Đào, bảo hắn lập kế hoạch nghỉ phép cho tôi, tôi cần rời khỏi thành phố Phái trước tối nay, tùy tiện kiếm một chỗ nghỉ ngơi, làm bộ công việc đầy mình, tôi không có hứng thú chơi đùa với Chu Thù Cẩm, mà cũng thật sự không thể hạ mặt mà đi dỗ dành hắn.

Thành thật mà nói, bây giờ tôi vẫn còn đau ở cánh tay và mu bàn tay, và tôi thực sự không thích đau.

Tiểu Đào trong điện thoại hỏi tôi có cần ai đi cùng không, lúc tôi ra khỏi thang máy nghĩ nếu hắn ấy có thể tìm cho tôi mấy sinh viên đại học xinh đẹp đi theo bên cạnh tôi, chuyến đi này không thể tốt hơn.

Sau đó trở về Chu Thù Cẩm lại rời đi, đúng là kì nghỉ hoàn hảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!