Chương 38: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Cuộc sống trường kỳ của tôi cũng có thể nói là rất hỗn loạn, chung quanh toàn là lũ đầu trâu mặt ngựa bay mua lung tung, đến khi bình tĩnh ngẫm nghĩ lại hết thảy, thì cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm cả, mặt trời vẫn đều đặn mọc rồi lặn như thường lệ.

Công việc của tôi ở nước X từng bước đi vào quỹ đạo vẫn bị dân địa phương theo dõi sít sao, trộm cắp lặt vặt trên mấy cái dự án của tôi, sau đó phá hoại một thời gian, khiến tôi nhiều lần phải kéo dài thời gian, lúc chủ đầu tư đến hỏi chỉ đành bồi thường cho người khác, thậm chí phải chủ động cắt giảm thu nhập. Sau khi trở lại phòng làm việc không kìm được lửa giận, chỉ chỏ vào cái trên phụ trách trẻ tuổi mắng mấy câu, để người khác nhét tiền đến khi mấy người kia câm miệng thì mới thôi. 

Vài ngày trước Giáng sinh, Chu Thù Cẩm gửi tin nhắn nói muốn đến thăm tôi, hắn còn hỏi tôi có muốn quà Giáng sinh không. Lúc ấy tôi đang ném văn kiện, nghĩ đến người tuyển dụng ở địa phương đúng là nghiệp vụ quá yếu kém, có mỗi chuyện tìm dân địa phương nhét tiền để đừng làm phiền tới tôi mà cũng làm chẳng xong, lúc hắn nhắn tin tôi không để ý, một lát sau, hắn gọi tôi. Tôi ấn xuống bảo anh chàng kia thu dọn đồ ra ngoài đi. Lúc cậu thanh niên kia nhặt đồ trên mặt đất, thì điện thoại lại vang lên.

Chu Thù Cẩm chẳng biết học được cái công lực dai như kẹo kéo ở đâu, khi tôi không nghe điện thoại thì kiên trì gọi hết lần này đến lần khác, thậm chí có lần tôi ra ngoài không mang theo điện thoại thì hắn gọi đến mức tôi phải tắt máy luôn, tôi không kiên nhẫn, hơi gắt lên: "Sao hả?"

"Có chuyện gì vậy?" Bên kia dừng một chút còn vểnh đuổi hỏi tôi.

"Không có gì." Tôi đáp lại, thanh niên trẻ kia thu thập xong tài liệu bị tôi ném loạn lên, rồi lặng lẽ ra ngoài, tôi suy nghĩ một lát rồi gọi cậu ta lại: "Tiểu Trần." Bước chân cậu vừa rời khỏi thì ngẩn người, tay đặt lên nắm cửa cửa sững sờ nhìn tôi.

Tôi thở dài: "Ngày mai tôi đi xem dự án cùng cậu."

Cậu ta đáp hai tiếng dạ dạ, đứng ở cửa sững sờ nhìn tôi, tôi khoát tay áo với cậu: "Đi đi, tan tầm sớm đi ăn cơm rồi nghỉ ngơi một chút."

Cậu đáp lại rồi cẩn thận đóng cửa cho tôi, cách một lát Chu Thù Cẩm ở bên kia điện thoại vui vẻ: "Anh mời em qua làm cho anh đi, bao ăn ở là được, không cần lương đâu. "

Tôi ngồi trên ghế chậc chậc: "Em vừa khóc vừa làm cho tôi à?"

Chu Thù Cẩm thở hừ hừ, rồi bất ngờ hỏi: "Anh thiếu tiền à?"

"Sao nào, em muốn cho tôi tiền à?" Tôi lật qua tạp chí trên bàn mình

Chu Thù Cẩm nói: "Em cho anh mượn."

Tôi không để ý đến hắn, lát sau hắn nói: "Giáng Sinh em đến tìm anh nhé?"

"Ừm." Tôi trả lời.

Hắn nói, "Anh muốn gì không?"

Tôi trêu chọc hắn: "Tôi muốn trăng trên trời, em trèo lên lấy rồi đặt trước cửa sổ tôi xem. "

Chu Thù Cẩm còn nghiêm túc đáp lại: "Được, em sẽ chuẩn bị trăng cho anh."

Tôi không nhịn được cười theo: "Em hết bận chưa?"

"Aizz." Hắn kéo dài giọng trả lời

"Cố Sam đâu?" Tôi hỏi.

"…" Chu Thù Cẩm trầm mặc một lát, "Để ông nội nhốt ở đảo không người rồi."

Tôi ừm một tiếng, lại hỏi: "Em trai tôi đâu?"

"Hả?" Chu Thù Cẩm biết tôi đang hỏi hắn, mờ mịt trả lời, "Cái gì?"

Tôi dừng một chút: "Em biết Cố Sam đã làm gì không?"

Chu Thù Cẩm thì thầm: "Hắn liên hợp với trợ lý của anh phá công ty anh."

Tôi ồ một tiếng: "Đó là hắn đã đổi hộp tro cốt của em trai tôi."

"Cái gì?" Thanh âm Chu Thù Cẩm càng thêm mờ mịt, cách một lát hắn lại mơ mơ hồ hồ hỏi, "Vậy giờ phải làm sao?"

Tôi đưa tay gõ lên bàn: "Làm gì, đã là tro bụi rồi, chỉ để người sống tưởng niệm thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!