Edit by Mặc Hàm
Tôi đứng trước bia mộ Tống Ích đốt cho anh một điếu thuốc, Cố Sam lui về sau hai bước nhường chỗ cho tôi, tôi xốc quần lên ngồi xổm trước bia mộ Tống Ích, ánh lửa đỏ trước bia mộ anh, chiếu lấp lóa trong bóng đêm. Tôi cảm thấy nhiều kí ức đó ùa về trong nháy mắt, nhỏ vun kí ức ghép lại từng mảnh, lúc ẩn lúc hiện, đếm ngón tay tính toán cũng chỉ được vài chục năm, hơn nữa chẳng ai biết được ngày mai sẽ bị bệnh gì, là chính mình hay người bên cạnh, hoặc có khi chỉ là người qua đường nào đó lướt qua trên phố xa đông đúc kia. Ai nói rằng sau khi đi thì đừng gặp lại nữa, phải đi luôn đi, bỏ lại Đường Triều, bỏ lại Tống Ích. Bây giờ xem ra nghĩ đến anh ta còn rất nhiều chuyện muốn nói với tôi, nhưng lại thôi, Đến cuối cùng cũng chỉ tích dồn từng tí một trong lồng ngực, cũng chẳng nói câu nào ngoài câu đi thôi.
Tôi đúng là một thằng khốn.
Điếu thuốc kia trong gió lạnh dần dần tắt, điện thoại của tôi trong bóng tối đột nhiên vang lên, tôi lấy ra nhìn, Cố Sam giật mình sau lưng tôi, lúc tôi ấn nút nghe máy quay đầu lại nhìn Cố Sam nói cho hắn biết: "Cậu nói lắm quá, Tống Ích không thích người nói nhiều."
Trong điện thoại, Chu Thù Cẩm vừa tỉnh ngủ mơ hồ hỏi: "Anh đâu rồi, đang nói chuyện với ai vậy?"
Tôi nói, "Cố Sam."
Cố Sam đang đứng ở đó trầm mặc một lát, cười: "Quả thật hắn không thích tôi."
"…" Thanh âm của Chu Thù Cẩm trở nên thập phần thanh tỉnh, "Cái gì? "Tôi nghe thấy động tĩnh sặc sỡ của anh ta bên kia, tôi không thể chịu đựng được nhíu mày: "Anh không nghe thấy sao? "
Chu Thù Cẩm bên kia thoáng chốc im bặt, Cố Sam đen toàn thân, quỷ đứng trước mặt tôi, tôi cầm điện thoại di động nói với Chu Thù Cẩm: "Cúp máy, lát nữa tôi về."
Cất điện thoại đi, tôi xoay người chuẩn bị đi ra ngoài, Cố Sam ở phía sau tôi không nói gì, cả nghĩa trang im ắng, tôi suy nghĩ một chút vẫn nói với Cố Sam: "Chọn vị trí được đây, tự cầu phúc đi."
Cũng không chuẩn bị nghe tiếng đáp lời của hắn, cất bước đi về phía ngọn đèn duy nhất ở cửa vườn.
Đường trở về tôi đi gần một tiếng đồng hồ, ban đêm trên con đường nhỏ ở thị trấn này không có tòa nhà cao tầng che chắn, gió thổi qua lại xoay xung quanh tôi. Vất vả lắm mới về tới khách sạn nhỏ, sắp bị gió thổi lạnh đến đông cứng, chà xát làm mình ấm lên một lát, mới nhìn thấy trước cửa khách sạn kia, có bóng người đang đứng dưới ánh đèn vàng, bóng người kéo dài lên mặt đất.
Người ở đó lo lắng, đi tới đi lui, chờ đến khi tôi đến trước mặt Chu Thù Cẩm thì hắn bật người lên, đứng dưới ánh sáng vàng dịu kia nhìn chằm chằm tôi. Tôi nhìn lại khuôn mặt trắng bệnh của hắn hỏi: "Đứng bao lâu rồi, lạnh không?"
Chu Thù Cẩm ngẩn người, thậm chí tôi còn nhìn thấy động tác nuốt nước miếng của hắn, hắn vẫn im lặng nhìn tôi trân trân.
Tôi cất bước vào khách sạn: "Mấy giờ rồi, trở về ngủ, ngày mai tìm xe về thành phố." Tiếng bước chân của Chu Thù Cẩm đi theo phía sau tôi, tôi mở đèn phòng cũng lười cởi áo khoác nằm thẳng trên giường, dựa vào ánh sáng mơ hồ tôi nhìn thấy Chu Thù Cẩm đang đóng cửa nhưng vẫn đứng ở đó hồ lâu, tôi nhìn chăm chú cái bóng phản chiếu của hắn trong bóng tối thật lâu, bị bộ dạng dọa người này của hắn làm mệt mỏi, nói: "Đường Đông Đông, cậu bật đèn lên tìm gương soi cái dáng vẻ bây giờ của mình đi, con mẹ nó còn tính kế tôi à? Cậu lấy cái mẹ gì để khống chế tôi."
Đường nét của Chu Thù Cẩm trong bóng đêm khẽ động đậy, hắn không nói gì, đứng thẳng trước cửa giống như một tác phẩm điêu khắc hình người.
Một lúc lâu sau tôi nghe thấy hắn hỏi: "Cố Sam đã nói gì với anh?"
"Cậu đoán xem?" Tôi thu lại tầm mắt, nhắm mắt lại
Cách một hồi lâu tôi nghe Chu Thù Cẩm nói: "Cố Sam là con trai ông nội tôi."
Tôi không tí hứng thú gì về người này, nghe thấy Chu Thù Cẩm cao giọng tiếp tục nói: "Mẹ nó có thể là mẹ tôi."
"…" Tôi không nhịn được, cười nhạo.
Thanh âm của Chu Thù Cẩm vô cùng bình tĩnh: "Là hắn tiêm thuốc cho tôi, ông nội tôi cho rằng tôi chỉ ở ngoài vui chơi nên mới thế thôi, ông nội không tin tôi."
"……"
Chu Thù Cẩm vẫn điềm nhiên nói như cũ: "Hắn ta quá nôn nóng, ông nội trách tôi không có ý chí, nên mới đối xử với hắn tốt hơn chút. Vậy là hắn liền cho mình một bước lên trời."
"……"
"Hắn quá nóng ruột, cố gắng tranh công đoạt lợi với tôi. " Chu Thù Cẩm nói, "Hắn cảm thấy tôi ra khỏi nhà đã nhiều năm, hơn nữa bây giờ ông nội còn khá thích hắn, nên hắn xuống tay với tôi thì cũng chưa bị tính sổ, còn ngại ông tôi sống lâu, để người bỏ thuốc và trà của ông nội."
Hắn ng cũng cười chế giễu: "Hắn ghét ông tôi, hắn ghét tôi."
"Ồ…" Tôi đáp, nằm lâu trên giường, toàn thân lười biếng không muốn nhúc nhích, "Vậy thì sao?"
"Cho nên…" Chu Thù Cẩm nói, "Lời hắn nói anh đừng tin."
Tôi cười, không muốn nói chuyện, Chu Thù Cẩm vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích, từ giọng nói đến cử chỉ của hắn đều bình tĩnh, tôi chưa từng thấy qua cái dáng vẻ này của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!