Chương 35: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Trước khi tôi dắt Chu Thù Cẩm ra khỏi rừng nhỏ, tôi còn chỉnh sửa quần áo hắn, lúc rẽ vào đường chính đi đến bãi đỗ xe trước miếu, Chu Thù Cẩm nhìn quanh đột nhiên mắng "đệt", tôi quay đầu lại nhìn hắn, vẻ mặt hắn cực kì không tin được: "Taxi tài xế chở em tới lái xe đi rồi."

Tôi liếc nhìn hắn, hắn đang nhăn mày: "Em còn bảo hắn chờ em ra rồi mà."

Tôi nhìn hắn, buồn cười: "Thế giờ sao đây?"

Chu Thù Cẩm nhìn tôi hai giây, tôi vẫy vẫy tay với hắn, sau đó nói: "Nói cho em một cách này, em đi hỏi sư phụ trong miếu xem dưới núi, hay trên thôn có cách liên lạc với tài xế không, để hắn đến đón em."

Chu Thù Cẩm sờ sờ đầu, nhìn tôi: "Vậy để em vào trong hỏi thử."

Tôi gật đầu, sau khi hắn đi lấy tấm thiệp trong túi ra lật lật, quay bước đi về phía chỗ tôi để tro cốt của em mìn —— hoa đặt ở nơi đó còn rất tươi, người kia chắc hẳn mới tới không lâu, sư phụ trông coi chỗ đó có thể sẽ có ấn tượng.

Chờ tôi tìm được sư phụ kia cũng nói rõ nguyên nhân, sau khi hắn ngẫm nghĩ một lát, sau đó lấy sổ công đức phía sau đài, lật đến trang mới nhất, người trên đó viết hai chữ "Tống Ích", thời gian điền là sáng nay, tiền quyên góp không ít, ít nhất Tống Ích hẳn là không thể nào có số tiền này được, hơn nữa tôi quen anh ấy đã lâu, căn bản anh chẳng tin Phật, sư phụ chỉ vào phương thức liên lạc nói cho tôi biết người này nói nếu có người đến thăm Đường Triều thì đưa số của hắn cho người đó.

Tôi dùng điện thoại lưu lại số này, cảm ơn sư phụ sau đó đã ra khỏi cổng miếu, Chu Thù Cẩm đứng dưới đèn đường dạo qua dạo lại, nghe thấy tiếng bước chân của tôi đi tới, nghiêng đầu về phía tôi: "Đi đâu vậy?"

Tôi đưa thiệp trong túi của tôi trực tiếp cho hắn: "Có tên ngu cực kí rảnh hơi yêu cầu tôi liên lạc với hắn, giả thần giả quỷ. "

Chu Thù Cẩm cúi đầu nhìn tấm thiệp: "Ai? "

Tôi hỏi hắn, "Gọi được xe chưa?"

Chu Thù Cẩm nhét tấm thiệp vào trong túi mình trả lời tôi: "Nói là chạy xe lên đây chắc sẽ hơn mười phút."

Buổi tối tôi và Chu Thù Cẩm ở một khách sạn nhỏ, không có bất kì vật gì ngoài giường. Chắc hẳn hắn đã đi mấy ngày liên tục nên quá mệt mỏi, nhìn thấy chỗ đơn sơ này chậc chậc hai tiếng rồi đến phòng tắm nhỏ hẹp, miễn cưỡi duỗi thẳng tay tắm rửa, sau đó ngã ra giường ngủ mất. Tôi hút hai điếu bên cửa sổ, lấy di động ra gọi cho số kia, bên kia không ai nghe điện thoại, quay người lại đã thấy Chu Thù Cẩm ôm chăn ngủ thiếp mất, tóc còn hơi ẩm.

Tôi tắm rửa ra tắt đèn nằm trên giường một hồi lâu Chu Thù Cẩm dựa vào người tôi, tôi đưa tay  vuốt vuốt đuôi tóc còn ướt của hắn: "Tỉnh rồi?"

Hắn hừ hừ hai tiếng từ khoang mũi, một hồi lâu ghét bỏ rên: "Giường quá cứng, hôi nữa chứng, chẳng biết bao người nằm qua rồi."

À, tôi đã quên Chu Thù Cẩm hắn là một tiểu thiếu gia, tôi đưa tay nhéo nhéo mông hắn: "Ngủ không được thì làm chuyện chính nào."

Chu Thù Cẩm né tránh, xuyên qua ánh đèn đường sáng ngoài cửa sổ, tôi thấy Chu Thù Cẩm nhắm mắt nhíu mày: "Bẩn chết mất, ai biết đã bao người nằm trên đây rồi."

Tôi cười, cũng thật sự không muốn làm gì, tiện miệng nói thôi, nhìn bộ dáng này của hắn càng cảm thấy buồn cười: "Còn mang cái bộ dáng công tử tới đây."

Hắn gian nan mở mắt ra, hẳn là đã rất mệt rồi, cố gắng chống đỡ tinh thần nói chuyện với tôi, giương mắt nhìn tôi lâu thật lâu. Sau đó nâng nửa người lên hôn môi tôi, sau khi rụt lại, hai má hắn dán lên vai tôi nhắm mắt lại nói: "Buồn ngủ rồi."

"Ừm." Tôi trả lời.

Hắn nói với giọng ngái ngủ, "Em đang ngủ."

"Ừm."

Chỉ chốc lát sau tôi đã nghe thấy hô hấp của Chu Thù Cẩm trở nên vững vàng, tôi híp mắt chuẩn bị mơ mơ màng màng vào giấc, thì nghe thấy điện thoại di động của mình reo lên, tôi đưa tay mò lấy điện thoại bị ánh đèn trên màn hình điện thoại chiếu thẳng xuống, híp mắt nhìn tin nhắn gửi tới.

Trên đó viết địa chỉ – Khu C số 9 hàng 9 vườn Nụ cười.

Tôi ngồi bật dậy, Chu Thù Cẩm nằm ở bên cạnh tôi hừ hai tiếng rồi xoay người lại ngủ thiếp đi, tôi buồn cười: "Cậu dựa vào gì mà cảm thấy tôi sẽ tới?"

Cách một lát, bên kia nói: "Anh không muốn thăm anh Tống Ích à?"

Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ Công viên Hàm Tiếu trong vài phút, trả lời tin nhắn: "Cố Sam, chơi vui không?"

Bên kia trả lời tin nhắn rất nhanh: "Mai anh tới cũng được, nhưng lúc đó chắc tôi không ở đây nữa."

Tôi cầm điện thoại nhiều lần ấn xuống lại sáng lên mấy lần, bên kia lại có tin nhắn: "Anh Tống Ích hy vọng anh cả đời có thể thoát khỏi xiềng xích, có thể vui vẻ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!