Edit by Mặc Hàm
Ngày hôm sau khi tôi tỉnh lại, Chu Thù Cẩm đã đi rồi, đã qua vài ngày Chu Thù Cẩm cũng không biết đang bận chuyện gì, tần suất liên lạc với tôi ít hơn trước một chút, tôi càng không có việc gì muốn tìm hắn, đi dạo quanh mấy nơi quen thuộc với mình, cùng Tiết Mỹ Kỳ luôn miệng nói "Trong lúc bận thì tranh thủ gặp em" ăn một bữa cơm, bộ dáng cô hấp ta hấp tấ[, uống hai ngụm rượu ở đó nói chuyện với tôi về cuộc sống, nói cái gì mà cô ấy lớn như vậy, ai đối xử tốt với cô ấy, cô ấy đương kể rất rành mạch, tôi coi cô đang phát điên, Ăn no uống đủ lau miệng, đứng dậy đi tính tiền, thanh toán xong tiết Mỹ Kỳ một tay cầm gạt tàn, một tay cầm điếu thuốc ngồi hút, tôi nhặt áo khoác treo ở lưng ghế móc lên cánh tay nói với cô: "Đi."
Cô ngước mắt lên nhìn tôi, chả hiểu sao lại thở dài, tôi nhìn chằm chằm cô một lúc: "Chuyện gì?"
Cô thở dài, giống như đang ở đó cảm thán nhân sinh: "Cuộc sống thật khó khăn."
Làm tôi muốn cười: "Sao?"
Tiết Mỹ Kỳ cười, cô buông gạt tàn xuống lại dụi điếu thuốc ở tay kia vào gạt tàn, đứng lên ôm lấy cánh tay tôi cười tủm tỉm: "Đây là lời thoại đấy, anh biết không hả?"
"…" Tiết Mỹ Kỳ càng ngày càng điên.
Tiết Mỹ Kỳ kéo cánh tay tôi chậm rãi nói: "Mathilda hỏi Lyon "Cuộc sống luôn đau đớn vậy sao, hay chỉ khi còn nhỏ mới thế?" Lyon trả lời cô ấy "luôn luôn như vậy"
". Tiết Mỹ Kỳ nói xong ngẩng đầu nhìn tôi, chớp chớp mắt.
Tôi ghét bỏ nhìn cô ấy: "Cô cũng không còn nhỏ, phải tự giải quyết vấn đề của mình."
Cô rút tay ra hừ với tôi mất hứng, tôi khoác áo lại và nói với cô ấy phải đi, đến cửa khách sạn hỏi ai sẽ đón cô ấy, cô ấy nói trợ lý ở bãi đậu xe, trước khi tôi đi vẫn ghét bỏ nhìn cô ấy một cái: "Không ai quan tâm đến khó khăn của cô đâu, phải tự chăm sóc mình."
Thế mà Tiết Mỹ Kỳ trực tiếp dựng thẳng ngón giữa với tôi, bảo vệ lái xe đến cổng rồi đưa chìa khóa cho tôi, tôi nhận lấy và bước vào xe. Tiết Mỹ Kỳ mặc áo khoác dáng dài đứng ở cửa, thân ảnh càng ngày càng nhỏ.
Tối hôm đó Tiết Mỹ Kỳ liền bay đi, trước khi đi còn gửi cho tôi một hình ảnh đầy khinh bỉ. Qua vài ngày tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị trở về quê nhà một chuyến, sau khi tôi rời khỏi đã không trở về lần nào.
Lúc xuống máy bay, khởi động lại điện thoại, nhìn thấy Chu Thù Cẩm gọi vài cuộc, tôi vừa đón xe vừa gọi lại, vừa mới nhận được bên kia trầm giọng hỏi: "Anh đi đâu vậy?"
Mẹ, tôi đi đâu còn phải báo với cậu à, đầu bên kia tự giận nó: "Anh đi cũng không nói với tôi một tiếng. Anh xem tôi là gì hả Đường Hạng? Anh có ý gì?"
"Ý gì là ý gì? Cậu gọi để cãi nhau à?"Tôi đón xe và ngồi vào.
Bên kia dừng một chút, không lên tiếng.
Tôi đã báo địa chỉ với tài xế mới nhịn lại nói với người bên kia: "Về nhà một chuyến."
Một hồi lâu tôi toàn nghe thấy tiếng hít thở của Chu Thù Cẩm sau đó mới thấy bên kia cố gắng chậm giọng giải thích với tôi: "Bây giờ không tìm thấy Cố Sam, ông em muốn nhốt hắn lên đảo sống hết đời, hiện tại hắn đang vào đường cùng rồi, anh phải cẩn thận." Hắn dừng lại một lúc và nói, "Đừng để ý đến hắn."
Tôi buồn cười: "Không phải em nói không liên quan gì đến Cố Sam à, hắn tới tìm tôi làm gì? Có phải em lại giấu tôi chuyện gì đúng không?"
Chu Thù Cẩm âm trầm nói: "Hắn là tên điên, ai biết hắn muốn làm gì."
Tôi không có ý định nói nhảm với Chu Thù Cẩm nhiều như vậy, tôi không cần và không muốn biết mấy cái bí mật gì đấy, nguyên nhân chủ yếu tôi trở về là tìm Tống Ích, thuận tiện đến tảo mộ em trai mình. Đối với lời dặn dò không đầu không cuối của Chu Thù Cẩm, tôi không để ý.
Sau một đêm ở khách sạn trong thành phố, sáng sớm hôm sau, tôi đón xe để tài xế đưa tôi về quên, rời khỏi nơi này gần hai mươi năm, dọc theo con đường thật sự chẳng có tí ấn tượng nào.
Lúc đến chùa Tham Như đã chạng vạng, trong miếu vừa lúc gõ chuông đêm, chùa miếu đã có niên đại hơn hai trăm năm, người qua lại cung phụng không nhiều lắm, miễn cưỡng thì cũng khá thanh tĩnh, tôi được dẫn đến bài vị Đường Triều trong miếu. Trước tấm bài kia còn đặt một bó hoa tươi, người trước đến thăm hắn chắc mới tới không lâu, tôi nhìn chằm chằm cái tên Đường Triều kia nửa ngày, nhìn thẳng chữ kia giống như biến thành màu đỏ tươi chui thẳng vào trong mắt mình, nhìn thấy ánh mắt chua xót.
Em trai Đường Triều của tôi sống cả đời này chưa được hưởng tí hạnh phúc nào. Đặt cái tên Đường Triều này thì có là gì, vương triều dù hưng thịnh đến mấy cũng có ngày suy vong. Quả thật là ông cha chết sớm của tôi chẳng làm được việc gì ra hồn, mẹ nó ngay cả đặt tên cũng không nên thân.
Trước khi đi tôi đưa tay lau hai chữ "Đường Triều", hình như còn có thể nhìn thấy bộ dáng gầy gò yếu ớt kia ở trước mặt tôi mím môi gọi "Anh", người chết thì cũng chết rồi, tôi vươn ngón tay nhẹ nhàng búng xuống bài vị viết tên em mình: "Lần sau lại đến thăm em." Rút tay lại xoay người chuẩn bị rời đi, lại trong nháy mắt đứng dậy nhìn thấy một tấm thiệp trắng đặt trong bó hoa tươi.
Không ai tặng hoa cho người chết còn kẹp theo thiệp, tôi rút tờ giấy kia ra, trên đó đầu tiên là vẽ một khuôn mặt tươi cười, sau đó là "Liên hệ với tôi, Đường Hạng."
Tôi xem đi xem lại, lật tới lật lui tờ giấy này cũng không thấy phương thức liên lạc nào, tôi cất thiệp vào trong túi. Chuẩn bị đi tìm tiểu sư phụ vừa rồi hỏi thăm chút. Mới ra khỏi cửa viện, đi qua thiền viện đang nuôi cá chép trong ao, bước qua hai bậc thang dọc theo lan can chuẩn bị hỏi sư phụ đứng trước mặt. Ngay phía sau hắn thấy một bóng người, bóng người kia xoay người dưới ánh hoàng hôn, kéo dài đến bậc thang trước mặt tôi.
Sau khi thấy tôi thì thở dài một hơi, hắn cất bước đạp lên bóng của mình vừa cười vừa bước tới gần tôi: "Anh ơi."
Tôi đưa tay sờ sờ mái tóc dài của Chu Thù Cẩm: "Ừm. "Tôi nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!