Edit by Mặc Hàm
Lưu ý: Dòng màu xanh là lời tác giả.
Tôi và Chu Thù Cẩm bay về thành phố Phái vào tháng 10, hắn ở cùng tôi hai đêm ở khách sạn Tân Giang, sau đó nói muốn về thành phố Trì gặp ông nội mình trước, hắn đứng trước tủ quần áo ướm thử từng bộ quần áo lên người, rồi lại nhìn tôi một cái: "Vài ngày nữa sẽ trở về."
Tôi xốc chăn lên chuẩn bị đi vào phòng tắm tắm rửa, tùy miệng đáp một tiếng, còn chưa bước vào hắn đột nhiên giữ chặt tay tôi từ phía sau, tôi quay đầu lại khó hiểu: "Sao thế?"
Chu Thù Cẩm đảo mắt hai vòng, đột nhiên nói: "Anh không theo em về thăm ông nội à?"
Tôi cảm thấy hắn đúng là chập phải dây nào rồi, kéo tay hắn ra: "Không đi." Mở cửa phòng tắm, đi vào xoay người chuẩn bị đóng cửa, chân Chu Thù Cẩm đặt ở khe cửa, tựa vào khung cửa nhìn thẳng vào tôi: "Vậy em mua lại căn nhà trước kia của anh nhé?"
Tôi quay đầu lại nhìn hắn một cái, hắn nhếch răng lộ ra một nụ cười giả lả nhìn tôi, tôi cười: "Sao hả? Chẳng lẽ ông đây còn không mua nổi nhà?"
Hắn chỉ chỉ trên cửa: "Còn không phải là do em sợ anh lại chạy mất à."
Tôi cởi áo choàng ngủ trên người và mở vòi hoa sen, xoa mái tóc hai cái rồi quay đầu nói với hắn: "Không cần, khi nào đi tôi sẽ gửi tin nhắn cho em."
Chu Thù Cẩm duỗi thắt lưng lười biếng lên khung cửa"A" một tiếng, hắn đứng cạnh xem xong toàn bộ quá trình tắm rửa của tôi, tôi lấy khăn lau hết nước trên người mình, hắn hừ hừ một tiếng: "Được, vậy khi nào anh đi thì nhắn, em chạy về cản anh."
Tôi quấn khăn tắm nhìn hắn, hắn nhìn tôi thật sâu và giơ tay lên nhìn đồng hồ: "Đi nha."
Tôi ừ một tiếng, hắn xoay người đi ngoài, tôi đến trước gương muốn cạo râu, vừa mới cầm dao cạo râu trên tay, đã nghe thấy tiếng bước chân phía sau, Chu Thù Cẩm đứng ở bên cạnh nhìn tôi một lúc lâu, sau đó nói: "Hôn một cái đi." Hắn nói, "Anh hôn một cái rồi em sẽ đi."
Tôi nhìn hắn một lúc lau, vẻ mặt ngoan ngoãn như thỏ của hắn, tôi đưa tay búng lên trán: "Mau đi đi."
Hắn nắm lấy tay tôi, tiến lại gần cắn môi dưới của tôi, sau đó chạy đi, một tiếng "em đi đây" cùng với thanh âm cửa lớn đóng lại bị ngăn cách.
Sau khi Chu Thù Cẩm đi, tôi đi đến căn bếp nhỏ mà Tống Ích mở ở ngoại ô, nơi đó đã xây dựng một con phố đi bộ thương mại nhỏ, đám người qua lại khiến tôi hoàn toàn xa lạ, mới vài năm ngắn ngủ mà nơi quỷ quái này đã thay đổi đủ để khiến người ta thấy mà giật mình. Tôi từ từ tìm một nhà hàng cũng khá ổn để dùng cơm trưa. Sau khi thanh toán xong, thì Chu Thù Cẩm gọi điện tới, hàm hàm hồ hồ nói từ đầu dây bên kia: "Em đến rồi."
Tôi ồ một tiếng, bên kia hắn mới ngáp xong rồi mới hỏi từng câu rõ ràng: "Anh đang làm gì vậy, ăn cơm chưa?"
"Vừa ăn xong." Tôi nói, "Tôi đi tìm Tống Ích, em cũng biết rồi còn gì."
Chu Thù Cẩm chậm rãi nói: "Em cũng đang cho người kiếm giúp anh, anh gấp làm gì."
Tôi ở ven đường đưa tay vẫy xe, Chu Thù Cẩm lại từ từ nói: "Không chừng người ta ra ngoài ngây người chỗ nào rồi, không thèm để ý tới anh. "
Tôi lười nói chuyện với người chẳng biết đau là gì, khi tôi ngồi trong một chiếc taxi, tôi nói với hắn: "Cứ vậy đã, cúp đây."
Cúp điện thoại còn chưa kịp cất vào trong túi, Chu Thù Cẩm lại gọi lần nữa, tôi còn chưa hỏi hắn tính làm gì, hắn kéo dài giọng hỏi: "Sao thế —— em lại nói sai à?"
Tôi nói, "Tôi đang ngồi trên xe, không rảnh tám nhảm với em."
Bên kia im lặng hồi lâu, tôi suy nghĩ một chút hỏi: "Không phải em bảo có việc cần phải về à?"
Chu Thù Cẩm kéo dài giọng điệu trả lời tôi: "Đúng là có việc thật, nhưng hiện giờ em đang ở trên xe, nên mới có thời gian nói chuyện với anh. "
Giọng điệu dài như hát của hắn khiến tôi bật kia, sau khi buồn bực cười hai tiếng, tôi nói với hắn: "Lát nữa tôi đến căn nhà mới mua của Tống Ích xem một chút, nếu không ai ở đấy thì sẽ về quê một chuyến."
"Ừ…" Chu Thù Cẩm đáp, "Khi nào đi?"
"Chưa biết." Tôi đáp
"Em đi với anh được không?" Hắn đột nhiên hỏi
Tôi vui vẻ: "Đệt mẹ, em tưởng đi du lịch à?"
Chu Thù Cẩm cười hai tiếng: "Đúng á, tiện thăm quê cũ của anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!