Edit by Mặc Hàm
Tôi trầm mặc nhìn hắn một lúc, hắn quăng cái điều khiển sang một bên, đồng hồ trên tường nhích từng chút một, từng giây từng giây trôi qua,, Chu Thù Cẩm vẫn không định mở miệng nói chuyện.
Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, đứng lên chuẩn bị đi, mới dợm chân thì Chu Thù Cẩm ngồi một bên thì Chu Thù Cẩm nhanh chóng bắt lại cánh tay tôi, tôi cúi đầu nhìn sâu vào mắt hắn, hắn vẫn cúi thấp đầu không lên tiếng, ngón tay bấu chặt đến mức muốn khảm vào trong da thịt tôi, tôi "ssh" một tiếng, hắn mới vội vội vàng buông tay. Hai tay vặn lại đặt trên đùi, một lát sau mới ngẩng đầu nhìn tôi: "Tôi nên nói cái gì?"
Tôi không lên tiếng, hắn lại bấu chặt hai tay trên đùi, tôi lại ngồi xuống bên cạnh, ngả vào sofa trả lời: "Nói gì cũng được."
Chu Thù Cẩm hỏi tôi: "Vậy anh có nói chuyện bình thường với tôi không?"
Hắn còn dám mặc cả với tôi, đúng là buồn cười, liếc mắt nhìn hắn đang chằm chằm nhìn tôi không chớp mắt, tôi không nhịn được nhíu mày gật đầu: "Được."
Chu Thù Cẩm mím môi: "Tôi được ông nội nuôi lớn."
Tôi "à", hắn xoắn tay tiếp tục nói: "Sau khi tốt nghiệp trung học một thời gian…" Hắn ngừng lại như đang suy nghĩ một hồi mới nói, "Chơi hơi quá…"
"À cắn thuốc." Tôi bổ sung.
Chu Thù Cẩm ngẩng đầu nhìn tôi một cái, hắn mím môi: "Tôi đã không đến trường đại học báo danh, cũng lăn qua lộn lại rất lâu.. "
Tôi không nói gì, Chu Thù Cẩm nhìn chằm chằm tôi một hồi lâu miệng hơi khô khốc, liếm liếm môi, tôi nói: "Tiếp đi."
"Vào lúc đó ông nội tôi muốn tôi rời đi, muốn tôi ra nước ngoài du học.."
"……"
"Tôi cãi nhau với ông một trận, bỏ nhà."
"Gặp trúng tôi?"
Chu Thù Cẩm dừng một chút: "Chơi bời bên ngoài vài tháng, một hôm chẳng hiểu sao lại đụng trúng xe của anh."
Tôi ừ, mấy điều sau đó thì quá rõ rồi.
Một lát sau hắn nói, "Anh không đối xử tốt với tôi."
Tôi nhìn hắn, hắn mở to đôi mắt đen nhánh nhìn tôi, bởi vì sau khi đến đây đã không cắt tóc nên dài đến ra, dịu dàng dán vào sau tai hắn, một lúc lâu hắn nhắm mắt lại, cố gắng thở chầm chậm sau đó lại mở miệng nói: "Cố lúc không đối xử tốt với tôi, mỗi lần nhớ tới thì chỉ cảm thấy anh xem tôi làm đồ chơi thỏa mãn nhục dục của anh."
Tôi im lặng một lúc: "Cậu điều tra tôi."
Hắn mở choảng mắt nhìn tôi.
Tôi không có ý định đổ lỗi cho hắn, cái ý tưởng trách móc đổ lỗi trút giận phát hết ra ngoài khi biết hắn đã điều tra tôi rất lâu: "Cậu biết bó tôi chết thế nào, cả em trai tôi chết thế nào cũng biết."
Chu Thù Cẩm đỏ mắt: "Anh không thể lấy cái cớ này để đối xử với tôi như vậy."
Ban đầu ý định của tôi là không muốn nói chuyện với hắn, hắn cố chấp tôi đã làm ra các loạt hành động tổn thương đến hắn. Bây giờ nó đã thành một vết thương mưng mủ không thể khép lành, chỉ là khi thật sư tỉnh táo trở lại thì hắn đã chẳng nhớ gì cả. Thêm vào đó việc mất trí nhớ trong thời gian dài, đã là thêm một vết thương sâu hoắm. Khi hắn khôi phục trí nhớ thành Chu Thù Cẩm, tôi đã biết mình phải cách xa hắn một chút, hắn muốn sống chết với tôi, đồng thời phải đòi lại cái lòng tự trọng vốn có của hắn.
Bạn sẽ không thể hiểu tại sao một người lại xem cái lòng tự trọng ấy nó cao quý đến vậy.
Chu Thù Cẩm đột nhiên đưa tay xoa khóe mắt mình, hắn đã hai mươi chín tuổi, phần lớn thời gian sau khi trưởng thành đều đang trong giấc mộng ảo, tôi không phải người tốt, thói quen với tính tình thì chắc chắn không tốt, nhưng tôi cảm thấy có lẽ hắn nên nhận được một lời xin lỗi từ mình.
Tôi đã nói sau nhiều thăng trầm, tôi bắt đầu trở nên học cách sống chậm, thậm chí bắt đầu lưu luyến một số kỉ vật mà mình đã bỏ lại, và không bao giờ muốn quay đầu liếc nhìn.
Chu Thù Cẩm buông tay, đặt lưng trên sô pha: "Ông nội vẫn cho rằng tôi đang ở nước ngoài, nhưng ông ấy cho người tìm ở nước ngoài nhưng vẫn không tìm được tôi…"
Tôi ngắt lời hắn: "Cậu đã sống trong nhà tôi 5-6 năm."
Chu Thù Cẩm cắn cắn môi, nuốt vào những lời muốn nói, lẳng lặng nhìn tôi, tôi tiếp tục nói: "Tháng đầu tiên cậu bị thương ở đầu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!