Chương 3: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Lưu ý: Màu xanh là lời tác giả

Trong khoảng thời gian này Đường Đông Đông không nhớ rõ bất kì ai, tôi liền cảm giác đầu óc hắn ta hơi không bình thường, bây giờ xem ra đã khôi phục trí nhớ, đầu óc lại càng có vấn đề hơn.

Tôi hơi nổi giận nhìn chằm chằm cái kéo kia, nhưng bây giờ tôi không rõ người này muốn làm trò gì, còn có thể ở khách sạn Tân Giang trực tiếp cho người ta trùm bao tải bắt tôi lại đây, đành phải tiến lại gần giả vờ: "Tôi đã tìm em rất lâu đấy, có biết tôi lo lắng lắm không?"

Tôi đi tới bên cạnh hắn ta ngồi xổm xuống tiến lại gần nhìn hắn cúi đầu, uống một ngụm trà, bộ dáng nhỏ bé này, nếu như lúc bình thường thì giờ hắn ta đang ở trên giường bị tôi làm giống như được uống thuốc kích dục vậy. Có lẽ là do ánh mắt của tôi thật sự là không đủ chân thành, Đường Đông Đông thổi ly nước liếc tôi, cười lạnh một tiếng.

Tôi đặt tay lên đùi hắn ta: "Em không tin tôi à?"

Hắn ta chậm rãi đưa cốc nước trước mặt tôi: "Hơi nóng."

Tôi đang muốn cầm lấy và thổi cho hắn ta, thì nghe hắn nói: "Thấy bẩn không?"

Thứ này đúng là biết chọc giận tôi mà, tôi ngửa đầu lấy ly trà của hắn ta rồi uống, sau đó đứng lên trực tiếp dán vào miệng hắn đút. Cuối cùng đưa tay xoa xoa đầu vai trơn mượt của hắn trong chốc lát, khẽ cắn miệng hắn vài lần, lúc tách ra mặt hắn đã đỏ lên, miệng ướt át vì được nước trà thấm qua, tươi đẹp giống như hoa hồng nghênh đón sương sớm.

Tôi đưa tay lau miệng hắn ta: "Cũng không phải chưa từng làm mấy điều bẩn thỉu hơn."

Đường Đông Đông vẫn lẳng lặng ngồi tại chỗ, sau khi lồng ngực phập phồng từ từ bình tĩnh lại, hắn đứng lên đi đến bên giường đưa tay rút kéo cắm trên giường xuống, hắn nhìn lưỡi kéo một lát rồi lại nhìn tôi: "Đường Hạng, lá gan của anh không lớn thế đâu."

Nếu tôi không nhầm thì hắn ta đang đe dọa tôi.

Tôi lui về phía sau một bước, tôi vẫn tiếc mạng lắm, bày ra biểu tình nửa ngày mới nhìn hắn: "Tôi cho rằng em ở cùng tôi năm sáu năm thì cũng có tình cảm."

Hắn dùng ngón tay sờ sờ kéo, không nói lời nào, giả vờ rất bài bản.

Tôi đành phải tiếp tục diễn: "Hay là em không nhớ?"

Hắn ồ  một tiếng, ngồi trên giường chơi kéo: "Nhớ rất rõ ràng, muốn quên cũng không được."

Tôi nghĩ một lát: "Tôi thích em, tôi nghĩ em cũng cảm nhận được."

Hắn tiện tay ném kéo xuống đất, cởi dép và chậm rãi nằm tựa vào đầu giường nhìn tôi: "Nhớ rất kĩ, nhớ anh giày vò tôi ra sao, cũng nhớ anh đối xử với tôi không khác gì con chó cả."

Nói thế này với tôi, thật không dễ tiếp lời. Tôi quan sát một chút tốc độ mà hắn ta muốn xuống giường nhặt cây kéo kia không nhất định sẽ nhanh hơn tôi, cho nên tôi đi về phía hắn hai bước, vốn định quỳ một gối xuống đất làm một tư thế xin lỗi hơi thành kính một chút, sau đó ngẫm lại tuổi mình cũng không còn nhỏ, vạn nhất va đập thì sẽ không thoải mái, đành phải một chân quỳ xuống giường: "Tôi thật sự xin lỗi."

Mặt Đường Đông Đông không chút thay đổi nhìn tôi, bộ mặt kia giống như biết hiện giờ tôi đang diễn trò, nhưng không vạch trần, vai này nhất định phải diễn tiếp

Tôi cúi đầu xuống: "Lúc trước tôi không nói gì cho em là vì tôi sợ em biết rồi sẽ không cần tôi nữa. "

"……"

Tôi vắt óc suy nghĩ  xem nên bôi xấu mình thế nào cho ổn: "Tôi phát dục như vậy là vì đam mê của mình, tôi vốn nên đối xử tốt với em, nhưng tôi không nhịn được, xin lỗi, Đông Đông à."

Đường Đông Đông phì cười từ lỗ mũi, quỷ cũng biết hắn ta khẳng định không tin lời tôi.

——

Thật muốn viết thịt ghê

Tôi lại tới rồi nè! Mặc dù không có thịt, nhưng tôi sẽ đi ngủ, chúc ngủ ngon ~~

——

Nói thật tôi cũng không quá để ý hắn ta có tin hay không, tôi đưa tay nâng cằm hắn lên rồi cắn môi hắn ta một chút, cố gắng bảo vệ hình tượng người đàn ông dịu dàng trong thời khắc này, chứ không phải cầm thú.

Tay Đường Đông Đông bắt đầu chống lên ngực tôi, không ngoài dự đoán, không cần hai phút tay hắn liền vòng qua lưng tôi, ngực cũng dán sát vào ngực tôi, từ trong mũi phát ra một chút thanh âm rất dễ nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!