Edit by Mặc Hàm
Chu Thù Cẩm theo tôi trở lại phòng làm việc, tôi đi đâu thì hắn lò dò đi theo đấy, đôi khi tôi lấy đồ, không chú ý xoay người là đối mặt với hắn. Tôi giơ tay bảo hắn cút sang một bên chơi, đừng đi theo tôi.
Hắn tủi thân ư ử hai tiếng, dừng bước đứng ở nơi đó nhìn tôi, tôi lấy điện gọi điện thoại cho Tiết Mỹ Kỳ, muốn hỏi cô ấy có liên lạc với Trương Thịnh không, điện thoại còn chưa kết nối thì Chu Thù Cẩm dùng đôi mắt đỏ hoe vô cùng oan ức hỏi tôi: "Vì sao anh không muốn em?" Hắn ta chớp mắt và tiếp tục, "Anh nói là sẽ tha thứ cho em mà."
Tôi còn chưa kịp nói lại, Tiết Mỹ Kỳ nhận điện thoại, thanh âm bên kia của cô còn mang theo chút lấy lòng: "Hắc, anh, gọi điện thoại cho em có chuyện gì không?"
Tôi hỏi: "Cô liên lạc được với Trương Thịnh không?"
Tiết Mỹ Kỳ bên kia lập tức tỏ thái độ: "Chờ bên này em tham gia liên hoan phiên xong lập tức bay qua chỗ anh, giúp anh liên hệ với hắn."
Tôi ừ một tiếng, Tiết Mỹ Kỳ lại hăng hái bừng bừng nói: "Còn có tin tốt muốn nói cho anh biết đấy."
Tôi mỉm cười, "Được, tôi chờ tin tốt của cô."
Lúc cúp điện thoại, Chu Thù Cẩm ngồi xổm ở đó lau nước mắt, sau khi đối mặt với tầm mắt của tôi, nức nở một tiếng: "Anh không để ý tới em."
Lúc tôi cất điện thoại di động vào túi, tôi cảm thấy mình sắp phát điên, nếu Chu Thù Cẩm vẫn như vậy, có thể không hắn chưa kịp hồi phục thì tôi đã ném hắn ra ngoài luôn rồi.
Tôi ngồi trở lại bàn làm việc của mình, nghĩ đến lúc người này buổi trưa đã nhắc tới Cố Sam với tôi, tôi lật điện thoại của mình ——hình như Tống Ích đã lâu rồi không liên lạc với tôi.
Chu Thù Cẩm vẫn ngồi xổm trên đất, cúi đầu bắt đầu nắm lấy đôi giày mình mang trên chân, tôi đứng lên muốn đi ra ban công hút điếu thuốc thuận tiện hỏi Tống Ích gần đây thế nào, phía sau mở cửa ban công lại là tiếng bước chân "lạch cạch", bước chân tôi mới dừng lại người phía sau trực tiếp đụng vào lưng tôi.
Tôi quay người lại, Chu Thù Cẩm che mũi mình, lúng búng nói: "Đau quá."
Tôi ra ban công châm thuốc cho mình, cực kì bất lực: "Cậu theo tôi làm gì?"
Cậu cũng đi tới hai bước: "Nếu đợi thì lát nữa sẽ không thấy anh đâu."
Âm thanh trong điện thoại vang lên gần một phút không có ai nghe máy, tôi buông xuống, sau khi hút xong một điếu thuốc ở ban công quay đầu thấy Chu Thù Cẩm ở bên cạnh tôi thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, ánh mắt còn nửa mở nửa khép, tôi nói: "Mệt thì ngủ đi "
Ngay lập tức hắn trợn mặt rồi lắc đầu: "Không buồn ngủ không buồn ngủ."
"…" Tôi trầm mặc nhìn chằm chằm hắn vài giây.
Ánh mắt hắn mở to hơn, thậm chí không thèm chớp mắt, bộ dáng lấp la lấp lánh đứng đối diện tôi.
Tôi nói, "Đi ngủ đi." "Dừng một lát cảm thấy rất cần phải nhắc nhở hắn, "Đây là nhà tôi, cậu không lo không thấy tôi."
Hắn cố gắng hết sức để mở mắt của mình: "Em không lo, không lo" Cách một lát hắn vô cùng nghiêm túc khẳng định lần nữa, "Em không lo gì hết!"
Tôi cất bước từ ban công đi ra ngoài, hắn tò tò theo tôi, tôi mở cửa vào phòng hắn đi theo, tôi ngồi xuống mép giường hắn cũng đứng trước mặt liếc giường rồi nhìn tôi.
Tôi nói, "Cậu ngủ ở đây."
Chu Thù Cẩm liếm liếm khóe miệng, tôi nói: "Tôi sẽ không đi."
Hắn chớp chớp mắt, nhanh chóng cởi giày, rồi lột sạch quần áo trên người mình rồi nhảy lên giường, hắn ôm chăn của tôi lăn một vòng trên giường rồi tự nhét mình vào trong chăn, sau đó ngửi tới ngửi lui y như chó, tôi nhìn không nhịn được cảm thấy buồn cười: "Cậu ngửi cái gì?"
Hắn nhắm mắt lại thở dài: "Hạng Hạng."
Vừa mới ra xong cả người bất động, người này cả đêm đã không ngủ, ngã xuống giường còn chưa kịp vài giây đã ngủ thiếp đi, tôi đứng dậy muốn đi, hai tay hắn từ trong chăn vươn ra ôm lấy thắt lưng tôi, mặt hắn cọ cọ sau lưng tôi, tiếng ít thở nhỏ nhỏ yếu ớt, hắn gọi tôi: "Hạng Hạng."
Tôi không trả lời.
Khuôn mặt của hắn cọ xát sau lưng tôi hồi lâu: "Anh đừng đi mà."
Một lát sau, hắn khàn giọng nói nhỏ: "Em rất nhớ anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!