Chương 26: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Lưu ý: Chữ màu xanh là lời tác giả

Sáng sớm hôm sau tôi thức dậy ra ngoài ăn sáng còn được tặng kèm thêm mấy cánh nhìn xung quanh, người đàn ông đứng ở cửa nhà tôi gõ cửa đêm qua kiên trì đi tới trước mặt tôi, anh ta nghiêm mặt nói: "Anh Đường, cậu ta đã ngồi đó cả đêm rồi, tôi gọi kiểu gì cũng bất động."

Tôi bắt đầu hỏi lòng tại sao mình lại nhờ người này đi báo cảnh sát, chẳng phải tôi nên tùy tiện bỏ ít tiền nhờ người qua đường báo thì còn khỏe hơn sao?

Cho đến khi tôi ăn hết bữa sáng, ngồi lật lật tạp chí, người xen vào việc của người khác vẫn đứng bên cạnh tôi, điều này làm cho tôi hơi khó chịu, kiềm chế bản thân bình tĩnh hỏi anh ta có bận không? Anh ta trả lời với tôi có.

Tôi gật đầu lấy điện thoại hẹn mấy người bán du thuyền đến xem, sau khi ném khăn giấy thì ra khỏi nhà hàng.

Cả buổi sáng tôi lần lượt đi gặp ba người, tôi không quá hài lòng với du thuyền của họ, cũng không hứng khỏi mà trở lại nhà hàng ở khách sạn ăn trưa. Buổi chiều tiếp tục đi xem, bị người vô cùng nhiệt tình quá đáng kia dẫn mình đến chỗ Chu Thù Cẩm vẫn ở đó.

Tôi bị kéo  đi mấy bước rồi mới vung tay khỏi người đàn ông này, Chu Thù Cẩm còn ngồi trên tảng đá lúc tôi rời đi, hắn khom người vùi đầu vào đầu gối, xung quanh hắn còn đặt ít đồ ăn thức uống chẳng biết từ đâu, chắc là do mấy người xung quanh thấy tội nghiệm để lại. Sau khi nghe thấy tiếng bước chân, mới từ từ ngẩng đầu lên, hắn nhíu mày, hốc mắt đỏ hoe khi nhìn thấy tôi trợn lên: "Hạng Hạng, anh hết bận rồi à, đến đón em hả?"

Tôi đứng cách hắn vài mét và thấy hứan vội vã muốn đứng đậy, tôi nói cho hắn biết: "Không."

Động tác hắn đứng lên đình trệ lại, nghiêng đầu nghi hoặc nhìn tôi.

Tôi nói, "Tôi bị buộc phải đến, với tôi không bận, khoảng thời gian này rất rảnh."

Hắn chớp chớp mắt, vươn một tay che bụng mình nhỏ giọng nói với tôi: "Em đói quá, muốn ăn."

Tôi nhìn xung quanh, muốn xem xem có nhân vật khả nghi nào không, lúc thu hồi tầm mắt, hắn bĩu môi thấp giọng: "Anh quên mất em ở đây chờ anh."

Tôi không nói gì, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào tôi, một lúc lâu hốc mắt lại đỏ lên: "Em không trách anh đâu." Hắn hít sâu một lát lại nói, "Anh dẫn em đi ăn, em bỏ qua chuyện này được không?"

Tôi đảo mắt nhìn quanh một chút, Chu Thù Cẩm chắc chắn bị ngu rồi, nếu hắn không thế khẳng định sẽ không để mình nói ra những lời như vậy, chỉ là tôi nghĩ chuyện buôn cười nhất, có thể sau này khi đầu óc hắn tốt lên một cách khó hiểu, lại ném toàn bộ sai lầm này đổ lên người tôi, chỉ vào mũi tôi nói tôi chà đạp tôn nghiêm của hắn.

Nếu thế tôi thật đáng thương, tôi đứng tại chỗ một lát: "Chu Thù Cẩm nếu cậu đang giả ngu, tôi khuyên cậu đừng làm như vậy."

Anh dụi dụi mắt, thì thầm khóc nức nở: "Đưa em đi ăn được không?"

Tôi nói: "Nói chuyện bình thường với tôi, mấy cái xin lỗi gì đây thì cũng hãy làm lúc đầu óc bình thường ấy."

Cũng không biết hắn có nghe được hai chữ xin lỗi này hay không, dụi mắt thút thít nói: "Đúng, xin lỗi." Hắn nức nở, "Em xin lỗi vì anh không nên bỏ em lại sao, em lại làm sai gì sao?" Hắn nấc lên hai tiếng, "Em, em có thể sửa chữa nó không?"

Các dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng này của hắn làm tôi bực mình, mẹnos hắn đây là muốn nhắc nhở tôi lúc nào cũng bắt nạt hắn. Còn mẹ nó tôi rảnh quá mới đi bắt nạt một tên đần. Tôi lùi về sau một bước, hắn đứng lên trên tảng đáng, bởi vì do ít vận động mà bước đi đã lảo đảo.

Người đàn ông phía sau kéo tôi đến đã đi xa rồi, tôi nhìn chằm chằm Chu Thù Cẩm đi về phía tôi: "Cậu còn nhớ chuyện hai năm về trước cậu từng ném tôi xuống hồ chứa không?"

Hắn dừng bước, vẻ mặt mờ mịt, lắc đầu: "Không có, chưa từng có."

"Cậu không nhớ gì thật à?" Tôi hỏi hắn

Hắn vẫn lắc đầu: "Không có, chưa từng."

Tôi khó hiểu: "Vậy tại sao cậu lại nhớ đến tôi?"

Hắn lắc đầu đến mức cổ đã mỏi nhừ mới dừng lại, đi đứng không vững vàng, còn cống gắng ngoan cường đi về phía tôi, hố mắt đỏ hồng, nhếch miệng cười: "Đường Hạng." Hắn đi đến bên cạnh tôi, cẩn thận đưa tay nắm lấy ống tay áo tôi, một lát sau mới dùng tay kia thò vào túi quần mình lấy đồ. Hắn cố gắng cẩn thận lấy một tấm ảnh từ trong túi ra.

- Lại là cái ảnh chụp chết tiệt.  Hừ, giữa tôi và hắn quả thật có một số đoạn ký ức không hề muốn nhớ tới.

Hắn cẩn thận đặt bức ảnh to bằng bàn tay lên tay tôi, bức ảnh hẳn là đang chụp đứng, tông màu thoạt nhìn có chút kì lạ,  tôi đưa tay đẩy bức ảnh hắn nhét vào mình.

Hắn lầm bầm hai tiếng nhanh chóng thu tay về: "Là Hạng Hạng cõng tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!