Chương 25: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Tôi đúng bên mé nước hút thuốc, cố gắng duy trì sự bình tĩnh của mình, tôi đã đến đây được một năm rưỡi rồi, đã cố gắng khống chế cái tính khí của mình, đồng thời cũng suy ngẫm về cuộc đời.

Sau khi hút hết một điếu, tôi xoay người nhìn Chu Thù Cẩm ngồi xổm trên mặt đất cách tôi không xa, đang ngửa đầu nhìn tôi, sau khi đối diện với tầm mắt của tôi, hắn  thăm dò cổ tay tôi, vô cùng oan ức mở miệng trách cứ: "Tay đau." Hắn kéo dài giọng  tiếp tục nói, "Anh làm em đau quá."

"…" Tôi trầm mặc nhìn con người đầu óc không bình thường này trong chốc lát, hắn rụt tay giấu vào trong ngực mình: "Em không trách anh." Chẳng biết hắn suy nghĩ cái gì, lại giơ bàn tya giấu đi của mình về phía tôi, "Anh thôi thổi sẽ không đau nữa."

Sâu trong nội tâm tôi thật sự là không muốn nổi cáu với một kẻ ngu, xoay người nhìn chăm chú ánh mặt trời lấp loáng trên mặt biển một chốc. Chẳng biết Chu Thù Cẩm đã nhích về phía chân tôi tự lúc nào, hắn chọn một tảng đá sạch sẽ ngồi ở lên, lúc thì nương theo ánh mắt của tôi nhìn về phía mặt nước, một lát sau nhìn tôi.

Một lát sau, hắn mở miệng như một đứa trẻ hiếu động: "Bây giờ không đau nữa, anh đừng buồn nha."

Tôi cảm thấy hắn làm mình tức cười thật: "Cậu nói cho tôi biết tại sao lại trở thành tên ngu thế này?"

Chu Thù Cẩm lắc đầu lắc đầu: "Không ngốc không ngốc."

Đối mặt với một người thiểu năng không thể giao tiếp làm cho tâm tình tôi trở nên vô cùng tồi tệ, gió biển nhu hòa ở đây cũng không thổi được sự lửa giận đầy người, tôi cố gắng duy trì sự bình thản mà tôi đã sớm có: "Tôi không biết cậu hay Trương Thịnh tại sao lại để cái bộ dạng không giống người thế này, mà xuất hiện trước mặt tôi" Tôi nhịn không được cau mày, "nhưng để tôi làm rõ với cậu một điều, tôi không muốn cậu ngu ngốc ở chỗ tôi."

Vẻ mặt Chu Thù Cẩm mờ mịt, giống như đầu óc còn chưa tiếp thu kịp câu nói của tôi thành nghĩa mà hắn có thể hiểu được, sững sờ nhìn tôi trân trân không phản ứng.

Tôi nói, "Liên lạc với hắn ta, hoặc liên lạc mẹ nó với ai đều được, đẫn cậu đi."

Chu Thù Cẩm há miệng, giống như đã nghe hiểu một chữ "Đi", lắc đầu: "Không đi không đi."

Tôi lùi lại hai bước: "Con mẹ nó đừng giả ngu với tôi ở đây, lại muốn ông đây con mẹ nó nuôi tên đầm như cậu một lần nữa, sau đó đ*t mẹ khôi phục trí nhớ thì chuyện đầu tiên là muốn cầm dao giết ông đây à?"

Chu Thù Cẩm trân tráo nhìn tôi, dường như vô cùng nóng nảy lắc đầu nói: "Không có không có."

"Cậu đã thành một kẻ ngu rồi, bây giờ đây đang trả lại thứ mà mẹ nó từ trước đến này luôn gây họa cho tôi à?" Tôi nhìn hắn

Hắn sốt ruột đưa tay túm ống quần tôi: "Em không ngốc, không ngốc, em làm gì cũng được."

Tôi thu chân đá văng tay hắn ra, lùi lại một bước, tôi cần phải duy trì khoảng cách an toàn tuyệt đối với người này, hắn vì động tác của tôi mà bàn tay đã cọ trên mặt đất, xát ra một đoạn ngắm, tôi nghe thấy hắn khẽ kêu lên, sau đó giơ bàn tay mình lên nhìn hồi lâu, hít mũi thồi thổi vào lòng bàn tay mình, sau đó dùng hốc mắt đỏ hon hót nói với tôi: "Không đau tẹo nào."

Tôi nhìn thấy máu từ lòng bàn tay hắn thấm nhỏ một giọt lên tảng đá trên mặt đất trầm mặc một lát: "Chu Thù Cẩm bây giờ cậu ngu thật à?"

Hắn nhìn chằm chằm lòng bàn tay mình một chút, sau đó cuộn tròn ngón tay cẩn thận đặt bàn tay kia ở phía sau mình, lúc ngửa đầu nhìn ta cố gắng mở to hai mắt ra, giống như là đang thực sự bày ra bộ dáng nghiêm túc của mình.

Tôi nói, "Cậu ngu nhưng tôi thì không."

Hắn vẫn mở to hai mắt nghiêm túc nhìn tôi trơ trơ như cũ, tựa như chưa từng chớp mắt.

Tôi lấy một điếu thuốc từ túi mình, quay trở lại nhìn xuống mặt đất phía sau tôi, không thể diễn tả được nó bẩn cỡ nào, tôi kéo ống quần ngồi xuống: "Chúng ta đã từng có khoảng thời gian thoải mái với nhau, đương nhiên có thể cậu luôn cảm thấy ở bên cạnh tôi là điều nhục nhã. "

Chu Thù Cẩm cọ xát muốn ngồi sát cạnh tôi, tôi liếc mắt nhìn hắn một cái: "Ngốc vậy, đừng nhúc nhích." Hắn yên lặng rụt lại thân thể đang rục rịch, tôi hít một hơi thuốc: "Sau này tôi từng nghĩ rằng khi cậu còn bé chắc hẳn luôn được gia đình cưng chiều, không chịu được việc bị người khác bắt nạt, không chịu được việc ngươi khác không quan tâm cậu, không chịu được chuyện mình không phải là trung tâm… "

Chu Thù Cẩm nhỏ giọng xen vào giữ làn khói thuốc của tôi: "Ông nội." Hắn trề môi, "ông nội bị bệnh."

Tôi liếc mắt nhìn hắn, hắn mở đôi mắt hơi ửng đỏ gọi tôi: "Hạng Hạng, em muốn ngồi bên cạnh anh." Hắn vừa nói vừa lấy tay dụi dụi khóe mắt, "Em muốn ngồi bên cạnh anh."

Tôi nói không, hắn "ồ" một tiếng rồi lại rụt mình lại.

Tôi tiếp tục: "Lúc tôi ở độ tuổi hơn hai mười, vẫn cảm thấy thế giới này không thân thiện quá khắc nghiệt, vài năm sau khi kiếm được tiền rồi thì điều này còn rõ ràng hơn bao giờ hết. "

Chu Thù Cẩm rúc lại ở đó nhìn tôi.

"Lúc đầu tôi gặtp cậu, là lúc tôi đang dứng trước cổng trường đại học tìm người—chỉ là kiếm vài mối quan hệ tạm thời thôi, cũng chỉ là dùng tiền để đổi lấy sự vui thú mà thôi." Tôi hít một hơi thuốc, nghĩ rằng mẹ nó mình đúng là quái thú, giờ còn có tâm tình ngồi tâm sự bên cạnh một tên ngu ngốc.

Chu Thù Cẩm ở bên kia lại cư xử như tên ngốc, hắn nghiêng đầu nhìn tôi: "Vậy em có thể ôm anh không? "Hắn khịt khịt mũi, "Anh ôm em đi, anh vẫn luôn đẩy em ra, anh ôm em một chút thôi, được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!