Chương 24: (Vô Đề)

Vẻ mặt Chu Thù Cẩm ngơ ngác ngồi trên mặt đất nhìn tôi, lông mi ướt đẫm nước mắt của hắn khẽ rung rung.

Tôi cười lạt: "Không biết ông đây là ai mà cũng dám ở lại đây à? "Tôi đi tới ngồi xổm xuống nhìn trân trân vào Chu Thù Cẩm, "Cậu ngốc thật hay đang giả ngu?"

Chu Thù Cẩm chậm rãi chớp chớp mắt, hắn đột nhiên nở nụ cười xán lạn với tôi y như kẻ khờ, khóe mắt hắn còn vương nước, toàn bộ ánh cười bắt đầu trở nên rõ ràng, hắn cười đến lộ cả nướu răng, đưa tay ôm lấy cánh tay tôi, hớn hở nói: "Đường Hạng!"

Tôi rút tay mình, Chu Thù Cẩm buông tay  ra rồi lại vui vẻ gọi tên tôi: "Đường Hạng."

Sau hai giây, hắn bắt đầu móc đồ từ trong quần áo của mình, động tác tìm kiếm của hắn không hề có quy luật kéo làm quần áo của mình xộc xệch cả lên, hình như hắn tìm mãi mà không ra được thứ mình muốn, vẻ nóng rượt hiện rõ trên mặt. Hắn đứng lên, xoay vài vòng tại chỗ, dùng đôi tay mình mò mẫm đến lộn xộn.

– Thật giống một thằng ngốc. Tôi ngồi xổm trên mặt đất ngước nhìn hắn, sau đó  chẳng biết hắn đã tìm được thứ gì mà vẻ mặt bình tĩnh lại, đi tới trước mặt tôi. Đôi mắt vì quá nóng nảy mà hơi phiếm hồng, nhìn tôi trân tráo, rồi từ từ ngồi xuống nhìn thẳng.

Trên tay hắn cầm một chiếc điện thoại di động, chiếc điện thoại di động kia đại khái là kiểu dáng mười năm trước, màu trắng bạc nắp bật, có chút quen mắt.

Chu Thù Cẩm cầm điện thoại di động ngần ngại đưa về phía tôi, tư thế như kiểu vừa mới giao đồ xong lại vội vã rụt tay về như sợ bị ai cướp đi mất, hắn đặt chiếc điện thoại cũ kĩ kia lên hai chân đang ngồi xổm của mình.

Cách một lát hắn lại lấy ra một cái bật lửa, cái bật lửa thật sự quá quen với tôi rồi. Nhiều năm trước đây tôi đã đưa cho một Chu Thù Cẩm mà lúc đấy hắn hoàn toàn không nhớ mình là Chu Thù Cẩm, người thì đi mất nhưng chẳng mang theo đồ đạc gì cả. Sau một tháng gặp lại, hắn ta dùng kéo muốn thật sự giết chết tôi. Tôi để lại bật lửa cho hắn vì nghĩ hắn có thể niệm tình cũ mà đừng làm cho mối quan hệ trở nên khó coi, sau đó hắn tiếp tục đứng trước mặt tôi mà uy hiếp, để tôi tự nhảy xuống hồ chứa, rồi xem như đường ai nấy đi, ngày sau không hẹn gặp lại.

Cái bật lửa này đối với tôi mà nói thật sự không tính là hồi ức tốt lành gì, thậm chí tôi bắt đầu nghĩ hắn nhặt lại đồ vật mà tôi đã ném đi chẳng lẽ vì mẹ nó hắn còn hoài niệm với phần tình ái bẽ bàng kia?

Chu Thù Cẩm kia thật sự làm tôi giật mình, còn thon thót hơn so với chuyện hắn bị ngu thật.

Sau đó tôi thấy Chu Thù Cẩm còn lấy một cái túi nhựa nhỏ trừ trong quần ra, cái túi niêm phong đấy bình thường đến mức chỗ nào cũng có, rơi trên mặt đất thì cũng chỉ là mảnh rác ném vào thùng.

Ngón tay Chu Thù Cẩm cầm vết niêm phong bằng túi nhựa giơ lên, thứ bên trong dưới anh đền chiếu rọi trong phòng tỏa ra anh sáng lấp loáng.

Chu Thù Cẩm giơ thứ kia lên nói: "Của tôi"

Sau đó, hắn nhặt bật lửa và nói, "Của tôi."

Mẹ thằng khốn thiểu năng trí tuệ này chẳng biết tìm thấy cái khuyên ngực mà trước kia tôi nổi hứng lên xỏ cho hắn ở đâu ra.

Hắn ngay ngắn bày hai thứ kia ở trước mặt tôi, đưa tay chỉ vào nghiêm túc nói cho tôi biết: "Đường Hạng đưa cho tôi."

Tôi chế giễu: Không, thẻ tên của chó đấy."

Chu Thù Cẩm không để ý tới tôi, hắn cúi đầu cầm lấy điện thoại đặt ở giữa hai chân mình, sau khi ấn vài cái, vật quái quỷ kia truyền ra tiếng khởi động, một lát sau Chu Thù Cẩm giơ màn hình điện thoại về phía tôi, sau đó chính mình cũng nhìn chăm chú vào màn hính, hắn nói: "Đường Hạng."

Cái hình trong điện thoại quỷ này không biết bao lâu rồi, chất lượng không quá tốt, chả biết bị chụp lén từ khi nào. Trong ống kính lúc ấy Chu Thù Cẩm chưa tới hai mươi tuổi, nhìn chằm chằm vào camera, còn tôi ở phía sau, không biết cúi đầu nhìn gì.

Chu Thù Cẩm thăm dò vui vẻ đưa tay chỉ vào màn hình di động nói: "Tôi và Đường Hạng."

Tôi nghiêng đầu nhìn Chu Thù Cẩm ngốc nghếch của bây giừo: "Ai nói cho cậu biết tôi là anh ta?"

Chu Thù Cẩm nghiêng đầu nghi hoặc nhìn hồi lâu, sau đó hắn thu tay lại nhìn trân trối di động của mình trong chốc lát, tầm mắt hắn bắt đầu đảo qua đảo lại giữa tôi và điện thoại của mình, sau đó hắn nhét vào trong tay tôi, như một đứa trẻ chưa cai sữa đứng trên đường khóc lóc muốn mẹ, ôm lấy gáy tôi: "Đúng mà."

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại hắn nhét vào, tôi đã nhớ rồi, vài năm về trước đã từng mua cho người có đầu óc không bình thưởng, bởi vì hắn bị đập đầu đến mức không nhớ mình là ai, mà còn có thể quên luôn mình ra ngoài làm gì. Sợ hắn phát điên nên mua cho một cái điên thoại, hơn nứa bên trong chỉ có số điện thoại của tôi.

Tôi mở ra xem, thời gian ghi chép cuộc gọi mới nhất chính là trước và sau Tết năm nay, hắn dùng điện thoại này gọi cho tôi, Chu Thù Cẩm còn ôm gáy tôi, ngờ nghệch gọi tên tôi.

Tin nhắn bên trong điện thoại có một tin chưa được gửi sau khi chỉnh sửa: Anh, em đi siêu thị mua đồ, anh có muốn mua gì không?

Cách một khoảng lại tiếp tục viết: Anh đừng làm thế với em được không, em không thích…

Thời gian chỉnh sửa là ba năm trước.

Nếu như tôi nhớ không lầm, là ngày Đường Đông Đông bị tôi làm đến khóc chút chít, tức giận đánh tôi một trận, sau đó chạy ra khỏi nhà.

Tôi đứng lên, bởi vì Chu Thù Cẩm ôm tôi không buông, giống y như người không xương theo tư thế của tôi bị kéo lên, tôi giơ tay keo hai cái tay đang dính vào người mình như gấu koala. Sau khi hắn bị tôi mạnh mẽ kéo ra, lại cố gắng ôm cổ tôi lần nữa. Tôi nhìn hắn một hồi, hắn mới nhanh chóng rụt tay về phía sau. Chưa được một giây lại bắt đầu nhanh chóng ôm lấy cánh tay tôi kéo vào trong ngực mình, khịt khịt mũi giương mắt nhìn tôi: "Anh ôm em một cái đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!