Edit by Mặc Hàm
Lưu ý: Chữ màu xanh là lời tác giả.
Cái nơi quỷ quái ở nước X này thuần túy là một quốc gia du lịch, cả quốc gia cơ bản đều là dân ngoại lai, một số ít thổ dân địa phương y như khỉ tinh, tôi vừa mới đến nơi thiếu chút nữa làm cho người ta kéo đi thăm quan địa điểm du lịch đặc sắc, còn mẹ nó là ép mua ép bán, cuối cùng bất đắc dĩ phải bỏ chút tiền tỏ vẻ tôi có việc gấp, mấy thổ dân địa phương vây quanh sân bay kia mới miễn cưỡng buông tha cho tôi.
Bởi vì nhiệt độ bên này rất tốt, cho nên mùa đông sắp trôi qua mà tôi chẳng cảm nhận được gì. Ở trong nước, vài ngày trước tết nguyên đán, Tống Ích còn gọi điện thoại hỏi tôi chuẩn bị tết nhất đến đâu rồi, lúc ấy tôi còn đang bị vài chuyện vây thân đến cáu gắt, nào có thời gian nghĩ đến chuyện lễ lạc gì.
Khách sạn tôi góp vốn ở đây thảm hại đến mức có lẽ chỉ đủ duy trì cho các hoạt động hàng ngày của khách sạn, vấn đề quản lý vận hành ra sao thì tôi không động đến, dù sao tôi cũng không có tư cách tham gia vào hoạt động này, hàng năm lấy được chút tiền cổ phần đủ hút thuốc là tốt lắm rồi.
Chuyện này làm tôi cuống quýt cả lên, liên quan đến tiền thì đương nhiên sẽ phải sốt ruột mà thôi.
Suýt chút nữa là tôi lại kết hợp với người cũ đi làm trang trí nội thất rồi. Tôi quay như thoi suốt ngày đông, nhưng không hiểu làm sao mình vượt qua những giờ khắc bù đầu đó. Đến đầu xuân, tôi được khai sáng rằng tại sao không hợp tác với những người thổ dân mỗi ngày cắm cọc ở sân bay, mà còn ở đây làm ba cái phục vụ cái gì phục vụ đẳng cấp cho mấy địa danh du lịch đặc sắc làm chi.
Tiền có thể kiếm không nhiều, miễn là vẫn có đồng ra đồng vào.
Trong mấy tháng xuân, hầu như lúc nào tôi cũng dạo khắp các hòn đảo xung quanh chuẩn bị quy hoạch để lên ý tưởng cho địa điểm du lịch mới lạ. Tất bật suốt hai ba tháng, thì con mẹ nó không những bão hòa, mà hai người bản địa tôi kì công xây dựng quan hê, suýt nữa bị mấy con rắn độc ở đấy cắn chết.
Dân ở đây đoàn kết và bài ngoại, nên tôi chẳng chen được chân nào vào trong đấy cả.
Đến tháng bảy tám, rất nhiều người sang dây du lịch, chỉ cần mở cái quầy nhỏ ven đường thì thu nhập một ngày cũng tàm tạm. Ít nhất thì nghề cũ của tôi vẫn là trang trí nội thất cho người ta, mà khách sạn bên này thì không thiếu. Mỗi năm cũng kha khá thứ cần phải tu sửa, tôi không đến nỗi phải chết đói nơi xứ người.
Huống chi, trước khi tôi đi, Tống Ích còn cứng rắn nhét hai triệu vào tay tôi.
Cuối tháng 8, khi tôi đứng hút thuốc trước cửa khách sạn thì gặp người quen, thật ra tôi không nhớ rõ cô ấy là ai, chẳng hiểu sao lại chào hỏi làm tôi cứ tưởng là vợ của người quen mình.
Cô tháo kính râm nhìn tôi trân trân, đột nhiên mỉm cười: "Hi anh Đường! Lâu lắm rồi nhỉ."
Tôi gật đầu với cô ấy: "Ờ, đã lâu không gặp."
Cô cười ha ha chỉ chỉ mũi mình: "Em là Tiết Mỹ Kỳ nè, không nhận ra à?"
"…" Tôi hoàn toàn không có ấn tượng gì về Tiết Mỹ Kỳ, chỉ có lệ ừ hai tiếng, À nhỉ, thay đổi nhiều quá nên không nhận ra."
Tay Tiết Mỹ Kỳ cầm kính chân chống lên cằm mình, nháy mắt với tôi: "Lúc trước em từng liên lạc với anh, nhưng không gọi được."
Tôi tự xét lại mình vẫn không có chút kí ức gì về người này, cho nên tôi nhìn cô không chớp mắt một thoáng, và mỉm cười: "Đến đây nghỉ dưỡng à? Một mình cô thôi à??"
Tiết Mỹ Kỳ chớp chớp mắt, đột nhiên quàng lấy tay tôi và kéo và khách sạn: "Đúng đó, anh Đường đi cùng em không?"
Nói thật, mặt của Tiết Mỹ Kỳ rất đẹp, dáng người cũng tốt, khí chất ổn, nắm tay tôi đi mà đã thu hút không biết bao nhiêu sự chú ý xung quanh, Mà được ở chung với một mỹ nhân như vậy, thì tôi rất sẵn lòng.
Lúc vừa uống trà, Tiết Mỹ Kỳ kể chuyện về công việc màn ảnh của mình những năm nay, còn nói hiện tại hợp đồng của mình umấy năm nay cô đã trải qua trên màn ảnh, cô nói hợp đồng của cô chưa hết hạn và mâu thuẫn với công ty cũ, hiện giờ tâm tình không tốt nên muốn ra ngoài du lịch giải khuây.
Tôi nghe cô lải nhải lài nhài gần nửa tiếng mới có chút kí ức về người này, nhưng lúc đó cô ấy vẫn là một sinh viên đại học, tuy rằng cử chỉ ăn mặc không giống với độ tuổi lúc đấy, nhưng ít nhất thoạt nhìn vẫn còn ngây ngô, cái phong thái bây giờ hoàn toàn khác xưa rất nhiều.
Mẹ nó mới mấy năm, mà loại người này cũng thay da đổi thịt nhiều thế đấy.
Trải nghiệm của tôi về các mỹ nhân hay thao thao bất tuyệt này không tốt đẹp lắm, tôi trả lời lấy lệ: "Nếu không vui thì đừng làm nữa."
Thế nên Tiết Mỹ Kỳ mới dừng, cô dựa lưng vào ghế trầm mặc một lát, đột nhiên cười rộ lên: "Không được, em thích làm minh tinh mà, thích được người khác chú ý, cũng hưởng thụ cảm giác được người người hâm mộ, cho nên em sẽ không bỏ đâu."
Lúc cô ta nói câu này, hệt như một đứa con nít đòi kẹp vậy, làm cho tôi cũng vui lây: "Thế thì cứ tiếp tục đi, làm điều mà mình thấy hạnh phúc thì cứ đeo đuổi."
Tiết Mỹ Kỳ tay chống cằm nhìn tôi, lát sau lấy điện thoại đặt lên bàn, sau đó nhoài người qua bàn dựa vào tôi, tôi vực tinh thần rồi cùng cô tự sướng bằng điện thoại, vẻ mặt lúc ấy của tôi còn mẹ nó vô cùng ngờ nghệch nữa chứ.
Tôi nhịn sự không hài lòng lại, muốn xem người phụ nữ can đảm này còn muốn ủ mưu gì, chỉ thấy cô rụt tay về, chỉ chỉ điện thoại của mình: "Nếu hình này mà bị mấy phóng viên lá cả chụp được, thì thế nào cũng có chuyện hay ho đấy.
Tôi im lặng, Tiết Mỹ Kỳ ở bên kia vui mừng hớn hở: "Một con đĩ vừa mới nổi tiếng trong giới giải trí tham gia chương trình thực tập sinh cả đêm không về, ngày hôm sau đã bay đến nước X hẹn hò tình tứ với trai lạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!