Edit by Mặc Hàm
Lưu ý: Dòng màu xanh là lời tác giả.
Trên đường Tống Ích đưa tôi ra sân bay còn phá lệ dông dài thêm hai câu, tôi không kiên nhẫn mắng cút đi, anh ta còn vô nghĩa chậc chậc một tiếng. Đến lúc sắp xuống xe, thì ngữ điệu đầy thâm ý nói một câu: "Nếu như có thể đi thì đi luôn, đừng về nữa."
Tôi liếc anh, đang muốn cười người này chắc chắn không ưa mình, sau khi xe dừng lại, Tống Ích đưa cho tôi một phong bì dán kĩ, lúc này tôi chuẩn bị bóc ra: "Thời đại này còn có người viết thư tay à?"
Tống Ích đè tay tôi mở thư, đi qua bên kia mở cửa xe cho tôi: "Tôi đưa cậu đến đây thôi, không nhìn cậu lên máy bay đâu." Ngừng một chút anh nói tiếp: "Lên máy bay rồi hẵng mở."
"…" Tôi nhìn anh, "Viết gì trong đấy mà phải thần thần bí bí vậy?"
Tống Ích đẩy tôi ra khỏi xe: "Ít nhiều gì thì đến bây giờ chúng ta đã quen nhau hơn hai mươi mấy năm, hầu như chưa bao giờ tách ra."
Tôi và Tống Ích quen biết nhau hơn hai mươi năm, anh ta thay tôi đỡ một đao, vết sẹo kia hiện tại còn nằm ngang sau lưng anh, cũng là anh ấy cùng tôi xa xứ, lúc hai chúng tôi nghèo nhất, thì ở khách sạn hai giá hai mươi đồng một đêm.
Bên giường có mùi rỉ sắt, thậm chí mùi tinh dịch do khách ở trước đấy lưu lại, chăn ướt sũng như chưa giặt bao giờ. Ban đêm chúng tôi im lặng nhặt thuốc người ta hút dở vứt đi, chia nhau rít vài hơi.
Đây cũng không phải là ký ức đáng để nhắc tới, tôi khom người đi ra ngoài, từ cửa xe mở nhìn Tống Ích ngồi bên trong cười nói với tôi: "Cút đi."
Tôi cúi đầu lấy một điếu thuốc từ trong túi mình ra, châm và hít sâu vào miệng, sau đó đưa cho anh từ cửa xe, anh nhận lấy, ngậm vào miệng hít một hơi, sau khi phun một làn khói rồi thăm dò thân thể chuẩn bị đóng cửa xe lại.
Tôi nhìn thấy anh ta ngậm điếu thuốc, vẫn là bộ dáng cà lơ phất phơ ấy. Khi sắp đóng cửa hoàn toàn, tôi nghe anh nói câu cuối cùng: "Đi đi, tránh xa nơi này một chút."
Lại giống như là, "Tránh xa quá khứ của cậu đi."
Tôi nhìn xe của Tống Ích lái đi trước mắt mình, xách túi hành lý đứng tại chỗ một lát, cúi đầu nhìn phong bì anh ta đưa cho tôi, đưa tay xé niêm phong, tôi còn tưởng rằng anh ta viết thư mẹ nó muốn nói chuyện to tát gì với tôi, sau khi mở ra thì thấy bên trong là một thẻ ngân hàng, chẳng có chữ gì sất.
Đệt mẹ tôi còn ảo tưởng anh ta mù chữ viết ra bài cảm tưởng gì, lấy thẻ ngân hàng ra khỏi phong bì – tôi biết tấm thẻ này, lúc sau tết anh đến nhà tôi nói muốn mua một ngôi nhà gì đấy, sau đấy một khoảng thời gian tôi đã cho anh tấm thẻ ngân hàng này.
Bên trong có hai triệu, ít nhất cũng đủ để tôi sống sót.
Tôi xách túi hành lý của mình quay lại và ném phong bì trống vào thùng rác, khó chịu thẻ ngân hàng nhét vào túi
Tôi không muốn ai nợ mình, và không muốn mình nợ ai cả.
Tôi ở sân bay chờ làm thủ tục, gọi điện thoại cho Tống Ích, còn chưa nghĩ ra mình phải nói gì, nhưng tóm lại không phải là mấy lời như cảm ơn anh gì đó đâu.
Nhưng bên kia đã đoán trước, trực tiếp tắt điện thoại, tôi hơi bực, ở khu hút thuốc liên tục hút ba điếu, đi ra chuẩn bị lên máy bay, được vài bước thì đột nhiên bị người ta kêu to.
"Đường Hạng!"
Thanh âm người nọ thở hồng hộc vội vàng, tôi xoay người nhìn.
Khuôn mặt ửng đỏ của Chu Thù Cẩm bước nhanh đến bên cạnh tôi, hắn há miệng, tôi nhíu mày nhìn hắn.
Hắn im lặng mím môi, đột nhiên đưa tay túm lấy ống tay áo khoác của tôi, vô cùng gian nan mở miệng nói: "Không, là tôi."
——————
Tôi có cập nhật, bản cập nhật tiếp theo sẽ được sửa đổi, hôm nay muộn rồi!
————————
Tôi đứng tại chỗ một phút: "Là cậu không phải cái gì?"
Hắn kéo ống tay áo của tôi một lúc lâu mới chậm rãi khom người đứng thẳng lên, đôi mắt của hắn giống như bị khí lạnh bên ngoài thổi qua dính sương, nhìn chằm chằm tôi một hồi lâu: "Tôi không có."
"Không có gì?" Bộ dáng này của hắn đột nhiên giống với mấy chục người ra vẻ đứng trước mặt tôi, tôi nhìn chằm chằm hắn một lát, "Cố Sam là ai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!