Edit by Mặc Hàm
Lưu ý: Dòng màu xanh là lời tác giả.
Chờ tôi giải quyết ổn thỏa cái đám hỗn độn khắp mọi nơi ở thành phố Phái thì đã gần đến cuối năm, đoạn thời gian lạnh lẽo trước đó nháy mắt đã hạ xuống thêm vài độ, tôi ký hợp đồng chuyển nhượng căn nhà mình đã ở năm sáu, lúc từ trên lầu đi ra ngoài bầu trời có vài bông tuyết đang bay lẻ tẻ.
Một vài đứa trẻ trong tiểu khu vui vẻ hét lên: "Tuyết rơi!"
Có tuyết rơi, tôi đưa tay còn muốn nắm lấy tuyết đang đột nhiên rơi xuống, thứ kia còn chưa chạm đến lòng bàn tay đã hóa thành nước, mấy đứa nhỏ mười mấy tuổi trong tiểu khu còn đang vui vẻ hô "Tuyết rơi".
Tôi thu tay vào túi – bọt tuyết này mà cũng được gọi là tuyết, tôi thực sự cảm thấy buồn cho mấy đứa trẻ bây giờ.
Trước khi tôi rời khỏi thành phố Phái, tôi đã đặt phòng ba ngày ở khách sạn Tân Hải, để tránh khỏi việc tôi rời đi quá vội vàng, tôi thậm chí còn suy nghĩ là mình nên nói lời tạm biệt với ai và người này có thể trợ giúp cho tôi sau này hay không. Tôi không thể chỉ dựa vào việc phát triển du lịch được, khắp nơi đều là khách sạn quốc gia, chia cổ tức ăn đến chết già, tuy rằng phần lớn mối quan hệ bên này chỉ dựa vào lợi ích, nhưng có thể có quan hệ lợi ích cũng tốt hơn là không có gì.
Điều khiến tôi không nghĩ tới chính là tôi đang đợi Tống Ích ở đại sảnh, anh ấy nói muốn lấy chút đồ cho tôi, tôi gặp Thiệu Hợp Cảnh, hắn đi vào đại sảnh khách sạn, không khác gì lúc gặp mặt đầu năm, hắn duỗi lưng lười biếng tàn tàn đi vào trong, sau đó quản lý đại sảnh tinh mắt nhanh chóng đón tiếp.
Tôi đang ngồi trong khu giải trí có chút không kiên nhẫn chờ Tống Ích vào cửa, khi nhìn thấy người thật sự không thể gọi là người quen này mới do dự một lát, hắn chuyển động đầu đột nhiên nhìn thấy tôi, thế nhưng còn giơ tay chào hỏi tôi, tôi gật đầu về về phía hắn, hắn trực tiếp bỏ qua quản lý đại sảnh đi về phía tôi.
"Anh Đường." Hắn dựa vào ghế sofa của tôi và mỉm cười chào.
"Cảnh thiếu." Tôi cũng vô cùng phối hợp chào hỏi hắn.
Hắn chớp chớp mắt, cười tủm tỉm: "Chờ người sao, gần đây đi đâu làm giàu đấy?"
Tôi nói, "Chờ người" Sau đó tiếp tục nói, "Có làm giàu gì đâu, chuẩn bị đi một quốc đảo nhỏ ấm áp để dưỡng lão đây."
Thiệu Hợp Cảnh lười biếng ngáp một cái, ngáp được một nửa nghe xong chuyện cười hì hì một tiếng: "Đảo nhỏ nào vậy, ngày khác tôi cũng đi đến dưỡng lão, ở lại nơi này đúng là chán chết."
Tôi phối hợp cười hai tiếng, không đáp lời, cửa lớn phía sau hắn hình như lại có người tiến vào, tôi cho rằng là Tống Ích sợ hắn nhìn thấy mình muốn chào hỏi một tiếng, lướt qua Thiệu Hợp Cảnh thò đầu nhìn, không phải Tống Ích.
Lúc đầu tôi còn chưa kịp phản ứng, thu hồi ánh mắt chuẩn bị uyển chuyển bảo Thiệu Hợp Cảnh muốn làm gì thì đi làm đi, đừng đứng trước mặt chướng mắt tôi, chưa kịp nói thì đột nhiên nghĩ đến người ở cửa có chút quen mắt, lúc tôi lần nữa nhìn lại, Thiệu Hợp Cảnh cũng tò mò quay đầu nhìn về phía cửa lớn.
Người kia đi vào, tôi và cậu ta đã gặp mặt vài lần, nhưng tổng thể mà nói thì chẳng vui vẻ gìm tôi không biết vì sao cậu ta lại xuất hiện ở chỗ này, thậm chí trong nháy mắt tôi còn nghĩ đến —— Tống Ích mẹ nó còn liên lạc với người này sao, hơn nữa còn mang đến gặp tôi?
Tôi cảm thấy có chút phiền, đã thấy Thiệu Hợp Cảnh bên cạnh tôi xoay người cười tủm tỉm vẫy tay với người vào cửa: "Đây, ở bên này."
Tôi chưa bao giờ nghĩ tới hai người này quen biết nhau, hình như tôi đã để sót một khâu gì đấy vô cùng quan trọng, ý nghĩ này giống như móng mèo cào cào trong não và lồng ngực của tôi, tôi ngẩng đầu nhìn Thiệu Hợp Cảnh một cái.
Tầm mắt của Thiệu Hợp Cảnh dõi theo người đang bước vào, người kia không nhanh không chậm đi tới bên cạnh chúng tôi, tươi cười khả ái giống như một loại động vật không hề mang theo tính công kích nào: "Anh, đã lâu không gặp."
Tôi nhìn chằm chằm cậu ta một lúc.
Cố Sam bĩu môi, bộ dáng cực kì vô tội: "Anh, không phải là anh không biết anh đấy chứ?"
————————
Nếu không có gì bất ngờ, buổi tối sẽ viết thêm điểm nữa~
————————
Tôi liếc cậu ta: "Cậu là ai?"
Cố Sam hơi nhếch khóe miệng, cậu ta chớp chớp mắt với ta, khóe miệng như ẩn như hiện giống cái xoáy nho nhỏ, tự nhiên hỏi tôi: "Ngồi ở đây chờ người à?"
Tôi suy nghĩ một chút: "Cậu biết Đào Kinh không?" Người đi theo tôi nhiều năm như vậy đột nhiên biến mất khỏi thế gian, lâu như thế mà tôi không thể tìm được tung tích của hắn, hơn nữa lúc ban đầu cũng là hắn đưa người này đến trước mặt tôi.
Ý cười của Cố Sam lại sâu hơn một chút, chậm rãi trả lời tôi: "Biết đó nha."
Bộ dạng giả bộ này của cậu ta đột nhiên làm tôi thấy hơi quen, hình như tôi đã gặp qua ở đâu rồi, cũng là dáng vẻ này, nhưng hắn không có nụ cười tởm lợn khiến người ta vừa nhìn thấy liền muốn cho một đấm, người kia hẳn là kín hơn một chút, vung 258 vạn lên như muốn tất cả mọi người trên thế giới này phải phục vụ cho hắn, tôi không nhịn được hỏi: "Cậu biết Chu Thù Cẩm không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!