Edit by Mặc Hàm.
Tôi bị hắn hỏi, cảm thấy vui vẻ hơn, ôm eo hắn đè sâu vào trong thân thể hắn: "Đúng vậy, treo thẻ tên cho em, miễn cho em phát tình đi tìm hàng của người khác cọ cọ, y như chó vô chủ vậy."
Chu Thù Cẩm lúc đầu còn ôm đầu tôi kêu "ưm a a" không vui, chờ tôi bắn bên trong, hắn hồi thần lại, người này một lúc lâu không lên tiếng, sau khi tôi rời khỏi người hắn, một chân hắn còn chưa khép lại được, hạ thân sớm đã hỗn loạn cả lên, hắn nhắm mắt nửa ngày mới lên tiếng, tôi tiến lại gần muốn nhìn xem có phải hắn bị tôi làm đến ngất rồi không.
Tôi thậm chí còn nghĩ có phải hắn đã làm hết từ lần này đến lần khác không ngơi nghỉ nên tố chất thân thể mới kém như vậy, mới tiến gần mặt hắn, hắn chợt mở to mắt, một đôi mắt đỏ hồng gắt gao nhìn chằm chằm tôi, đem chăm chú đến phát hoảng: "Lại phát điên à?"
Lời còn chưa dứt, hắn đưa tay túm lấy cổ áo tôi, dưới tình huống tôi bất ngờ không kịp đề phòng giơ tay lên tát tôi một cái, trực tiếp làm tôi sững sờ tại chỗ, tôi nhất thời chưa biết nên kinh ngạc hay là nên phẫn nộ đánh hắn một trận, đã bị hắn túm cổ áo xốc lên đè ở dưới thân.
Tôi đưa tay chuẩn bị kéo cổ áo ra, sau đó sẽ khắc sâu trong lòng hắn rằng không nên tùy tiện động vào tôi, hai tay hắn túm lấy cổ áo tôi, chôn đầu xuống, tấm lưng trần trụi đều bắt đầu run rẩy.
Tôi vươn ra một tay muốn kéo cái tay đang nắm lấy cổ áo tôi, cũng không thực sự tức giận: "Buông ra." Mẹ nó, cho dù là ai sau khi cao trào xong còn chưa nói câu nào đã bị cho ăn tát, tính tình sẽ không quá tốt, cho nên tôi dùng hết sức lực túm lấy tay hắn.
Nhưng tôi không ngờ mình kéo không ra, đầu hắn vùi trước ngực gần cổ áo tôi, sau đó có tiếng nức nở bắt đầu truyền ra: "Đệt mẹ anh…"
Trong tiếng khóc của hắn còn mang theo một loại oán hận nghiến răng nghiến lợi, tôi có chút tức giận, hét một tiếng: "Buông ông đây ra!"
Hắn vùi đầu, ngón tay gắt gao túm cổ áo tôi khóc, tiếng khóc bắt đầu là nhỏ, sau đó chậm rãi tăng lên, ở trong căn phòng đặc biệt tản mát mùi vị dâm mỹ này xung quanh, cũng không biết có len theo khe hở thủy tinh phiêu đãng trong đêm tối đen kịt của thành phố này hay không.
Tôi bị hắn ta khóc đến phát phiền, bàn tay bóp lấy cánh tay hắn dường như mất hết sức lực, Đường Đông Đông hắn ta đúng là quật cường, bộ dáng cho dù tôi bẻ gãy tay hắn cũng không chịu buông đôi tay đang nắm lấy cổ áo tôi, tôi tức giận buông tay mình ra, chưa đến hai giây đã thấy cổ tay hắn bị tôi nắm sưng đỏ lên, màu sắc nổi bật càng thêm chói mắt.
Kỳ thật trong quá khứ, tôi rất thích lưu lại chút dấu vết như vậy trên người hắn, bởi vì đẹp mắt, hiện tại ở dưới tình huống không có đạo lý bị tát một cái lại không giải thích được, càng nhìn càng cảm thấy phiền, không tự chủ được mắng ra một tiếng: "Mẹ nó tự dưng cậu đánh ông đây, ông đây còn chưa khóc, cậu ở đây khóc làm cái đ*o gì?"
Tôi nói một câu càng nghĩ càng tức giận: "Lên giường cũng là đệt mẹ do cậu muốn, bây giờ cậu phát điên cái gì??"
Chu Thù Cẩm vùi đầu khóc nức nở nửa ngày, cuối cùng tựa hồ khóc đến khó thở: "Anh, mẹ nó anh…"
Tôi càng ngày càng buồn bực: "Cút xuống khỏi người ông đây!"
Hô hấp Chu Thù Cẩm ỉu xìu, một hồi lâu hắn ngẩng đầu nhìn về phía tôi, gương mặt khóc đến đỏ bừng, đôi mắt sưng húp đến khó coi, hắn dùng đôi mắt sưng đỏ đấy gắt gao nhìn chằm chằm tôi, ngón tay túm cổ áo tôi trắng lên từng chút từng chút một.
Hắn nói: "Đường Hạng, tôi là người."
Tôi cảm thấy buồn cười: "Ai nói cậu không phải là người? Cậu là quỷ à?"
Chu Thù Cẩm chậm rãi buông hai tay đang túm cổ áo tôi ra, có thể bởi vì dùng sức ngón tay quá mức, sau khi buông ra, ngón tay ra có chút cứng, ngón tay cứng đờ đè lên cổ tôi, bàn tay lạnh lẽo chạm vào cổ tôi, một hồi lâu hắn đột nhiên cười ra một tiếng, khàn giọng nói: "Tôi nói với anh cái gì."
Tôi nhìn thấy hắn khóc đỏ hết từ hai má đến chóp mũi, trong lúc nói chuyện còn có nước mắt từ hốc mắt lăn xuống, tôi thật sự có chút bất đắc dĩ, tôi cũng không biết vì sao nhiều lần tôi có thể dễ dàng tha thứ cho Chu Thù Cẩm bạo lực vừa vô lý vừa khó hiểu này, ngược lại tôi nhìn chằm chằm hắn nửa ngày cuối cùng nhịn xuống, dỗ dành một câu: "Được rồi, đừng khóc nữa."
Chu Thù Cẩm nhắm mắt lại hít sâu một hơi, sau khi mở mắt ra, hắn dời bàn tay đặt trên cổ tôi dụi mắt mình.
Tôi đưa tay nắm lấy bàn tay kia của hắn đè lên ngực: "Chưa thấy ai khóc mà đáng yêu đến vậy."
Hắn dụi mắt thở dốc.
Tôi vuốt ve ngón tay hắn và hỏi: "Đừng khóc, nói tôi biết chuyện về Cố Sam nào, em biết à?"
Chu Thù Cẩm khóc một hồi đại khái là mặt còn lớn hơn cái chậu, từ chối không hợp tác, lạnh lùng nhìn tôi: "Nói cho anh biết? Tôi nói cho anh biết tôi không chỉ cử người điều tra anh, mẹ nó tôi còn phải tìm nhược điểm của anh để giết anh."
Tôi thấy hắn giơ tay vừa lau khóe mắt vừa ra vẻ làm bộ qua loa"A" hai tiếng: "Thế nào? Thiệu Hợp Cảnh, Trương Thịnh hay là ai dẫn cậu đi câu lạc bộ đấy?"
Chu Thù Cẩm lau nước mắt, giọng điệu lạnh lùng uy hiếp tôi: "Mẹ nó tôi nhất định sẽ khiến anh mất hết tài sản, anh có gì tôi sẽ khiến anh mất cái đấy, cái gì cũng không phải của Đường Hạng anh, trên thế giới này không có thứ gì thuộc về anh."
Tôi nói: "Hà, ít dính vào Thiệu Hợp Cảnh với đám con ông cháu cha mắt mù kia đi, chơi bậy chơi bạ không làm chuyện chính, sau này hai người đấy thật sự có thể đùa chết cậu đấy."
Chu Thù Cẩm nói: "Anh thích tiền, thích người, cũng không phải của anh, Đường Hạng. Đời này anh không có gì hết, người sinh anh nuôi anh đã chết, người cùng anh lớn lên cũng sẽ chết, người anh yêu……. đương nhiên, anh làm gì biết yêu thương người khác? Làm gì có ai yêu anh chứ? Cho dù có bọn họ cũng sống không lâu, anh sẽ cô đơn hiu quạnh cả đời……"
Tôi vốn còn muốn nói với Chu Thù Cẩm về chuyện của Thiệu Hợp Cảnh, nói được một nửa còn bị lời ác khẩu của hắn ngăn cản, nhẫn nại nghe hắn lải nhải khóc lóc nguyền rủa tôi cô đơn suốt đời, làm tôi nghe thật sảng cmn khoái: "Hận tôi như vậy à? Kết quả này có phải quá tàn ác rồi hay không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!