Chương 14: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Tôi đến khách sạn Tân Giang lúc mười hai giờ, mở phòng xong đợi đến khi mơ mơ màng màng ngủ tỉnh lại nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa, xuyên qua rèm cửa sổ đều có thể nhìn thấy bên ngoài đã gần với ánh mặt trời, cả thành phố đang từ buổi đêm luân phiên đến buổi sáng, người bán đồ ăn sáng cũng đã mở hàng, Chu Thù Cẩm để tôi chờ thật lâu.

Thiếu chút nữa tôi cho rằng hắn thật sự không dám tới.

Tôi ở trên giường tỉnh ngủ, chưa sẵn sàng mở cửa, tiếng gõ cửa bên ngoài đập dồn dập.

"Thúc tang à?" Tôi đi xuống giường mở cửa phòng, đứng trước cửa đại khái là một quản lý của khách sạn bọn họ, Chu Thù Cẩm đứng ở phía sau anh ta không biết nói gì, sau khi nhìn thấy tôi mở cửa hai người dừng lại nói chuyện, Chu Thù Cẩm còn nhìn đồng hồ, mặt không chút thay đổi nói cho tôi biết: "Thời gian của tôi có hạn, anh có chuyện gì thì nói nhanh lên, ba tiếng sau tôi phải bay đến thành phố Miên."

Nếu không phải Chu Thù Cẩm có bộ dạng bình tĩnh, tôi nghi ngờ hắn gọi người đến cùng mình gọi cửa là vì hắn can đảm, tôi vẫy vẫy tay với hắn: "Vào rồi nói."

Nói xong không đợi hắn trả lời xoay người đi vào trong phòng, ở bên giường châm một điếu thuốc, hắn đẩy cửa đứng ở cửa, dựa vào cửa trầm mặc một lúc lâu: "Tôi đến thành phố Phái thật sự không phải đến tìm anh, tôi có rất nhiều việc phải làm."

Tôi nói, "Đóng cửa lại."

Chu Thù Cẩm nói: "Lúc trước tôi gặp anh nhất thời tức giận mới cho người trói anh lại, không phải anh cũng thế à, sau này tôi ngẫm lại anh nói cũng đúng, hai chúng ta coi như không nợ nần không quen biết cũng rất tốt. "

Tôi nói, "Bảo cậu vào mà sao cậu nói sàm nhiều vậy."

Tự tôi cảm thấy ngữ khí của mình vô cùng bình tĩnh, chính là đang nói cho người vẫn đứng bên cửa đang lảm nhảm này đóng cửa đi vào, không ngờ sau khi hắn nghe xong cả người rụt lại một chút.

Tôi ngồi trên giường vẫy tay với hắn, động tác này mới làm có chút quen thuộc, cảm thấy buồn cười, y như việc đã từng dùng kiểu này gọi Đường Đông Đông tự mình cởi sạch sẽ lên giường tôi: "Nào."

Chu Thù Cẩm liếm liếm môi, cách đó không xa tôi thấy ánh mắt phía sau tròng kính hắn nhắm lại, sau đó trở tay đóng cửa lại, chậm rãi đi về phía tôi.

Hình như hắn có chút sợ tôi, nhưng tôi tự nhận mình chưa từng làm chuyện quá đáng với hắn, hắn đi tới, cúi đầu nhìn tôi một lát, đưa tay tháo kính của mình đặt ở tủ đầu giường, sau đó lại giơ tay buộc tóc sau gáy lại.

Tôi chỉ muốn hỏi hắn sợ tôi à, đã thấy hắn đưa tay bắt đầu cởi đồ, cởi xong nâng cổ tay của mình nhìn đồng hồ, cúi mắt hỏi tôi: "Hai tiếng đủ không, tôi phải đến sân bay."

Tôi bực bội hỏi hỏi: "Sao, phát tình đến tìm vịt à?"

Chu Thù Cẩm hít sâu một hơi, sau đó cởi áo sơ mi cùng với quần của mình ra, hắn mặc quần lót màu trắng vô cùng lẳng lơ đứng trước mặt tôi, đại khái là nhìn tôi nửa ngày không làm gì, hắn nghiêm mặt nói: "Nhanh lên, tôi không có thời gian."

Hắn thật sự coi như mình đến chơi trai, tôi không nhịn được vui vẻ: "Phát dâm thì cút tìm chim giả lấp cái miệng dưới của mình lại, bây giờ mẹ nó nói cho ông đây biết, cậu rửng mỡ lại gần điều tra ông đây là muốn làm gì?!"

Khuôn mặt Chu Thù Cẩm vừa đỏ lên liền trắng bệch, cuối cùng nhấc chân đá một cái lên xương đầu gối của tôi, giơ tay chuẩn bị đánh tôi, bị tôi ngăn lại trực tiếp đè lên giường, giơ tay cho hắn một cái tát, mắt thấy hắn đỏ mặt, biên độ giãy dụa ầm ĩ dần dần trở nên nhỏ đi, tôi quả thực tức giận không thể kiềm chế: "Con mẹ nó lại phát điên cái gì?! Không thể nói chuyện bình thường?!"

Hắn cười lạnh hai tiếng: "Nói chuyện bình thường với anh? Mẹ nó anh mỗi ngày đều như một con chó đực phát tình, nhìn thấy tôi ngoại trừ con mẹ nó lên giường còn có thể có chuyện gì?!"

Tôi đưa tay bóp eo hắn, hắn ở trên giường xoay giống như một con rắn, không quá hai giây dưới quần lót màu trắng đã thấm ướt một chút, tôi quả thực không khỏi tấm tắc khen ngợi: "Ai mẹ nó mỗi ngày giống như một con chó cái động dục? Ai mẹ nó qua nửa đêm gọi điện thoại cho tôi phát tình? Ai làm bộ làm tịch, cuối cùng trở lại mẹ nó không phải nằm trên giường của tôi? "

Chu Thù Cẩm thở hổn hển như cái điều hòa sắp hỏng, ở dưới thân tôi vặn vẹo thắt lưng mắng to: "Mẹ nó tiếp cận anh điều tra anh, anh cho rằng mình là củ hành củ tỏi à?"

Tôi đưa tay nhéo vú hắn, thanh âm hắn mắng chửi thay đổi trong nháy mắt, a a hai tiếng rồi bắt đầu thể thở dốc, hai chân như móc liền treo lên hông tôi, nói hắn thiếu làm là còn dễ nghe chán.

Tôi đánh thứ đang vểnh lên của hắn, hắn lắc mình trốn sang một bên, âm thanh mang theo tiếng nức nở: "Không."

Tôi liền bắt lại hắn đang trốn lật qua, đè thắt lưng hắn ở hai bên trái phải hắn đánh một cái: "Rốt cuộc là ai mỗi ngày động dục?"

Hắn uốn éo mông dưới thân tôi, vừa khóc vừa nói, "Đừng đánh tôi."

"…" Ấn lên giường cái là làm nũng ngay, tôi liền đánh mông hắn hai cái, hắn rụt người muốn bò về phía trước, tôi cảm thấy mình đánh cũng không nặng, trốn thôi mà diễn cũng nhập vai ghê, tôi đè mông hắn còn mặc quần lót, bấm mặt hắn hỏi, "Sợ tôi?"

Hắn chớp chớp mắt, mái tóc buộc thành một bím nhỏ sau gáy đã xoã ra dưới động tác của hắn, mái tóc buông ra che khuất nửa khuôn mặt của hắn, tôi thấy hắn hít sâu một hơi, khóc lóc nói: "Anh buông tôi ra."

Tôi nắm cằm hắn để cho tầm nhìn về phía tôi: "Sợ như vậy tôi còn hèn hạ gọi tôi à?"

Vừa dứt lời, người khóc đến rơi nước mắt đột nhiên đứng dậy giống như một con mèo hoang phát cuồng ở trên giường liên tục đạp đánh tôi, bởi vì động tác này thật sự quá mức lưu manh, thế nhưng tôi cũng không biết làm thế nào để ngăn cản hắn, thiếu chút nữa bị hắn đập vào con cháu mình, cuối cùng vẫn là do tôi đập vỡ một cái đèn ở đầu giường, tiếng động lớn đã làm cho hắn thoáng bình tĩnh lại: "Mẹ nó cậu điên à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!