Edit by Mặc Hàm
Phản ứng đầu tiên của tôi đối với bản ghi âm này là —— quả nhiên là tiểu súc sinh Đường Đông Đông giở trò.
Trở về phòng nằm trên giường rồi lại nghĩ, tại sao hắn lại làm vậy? Muốn thông qua cái này khống chế tôi, vậy hắn cũng buồn cười quá rồi.
Xét thấy lý do này thật sự quá hoang đường, tôi không nghĩ là Đường Đông Đông làm, nhưng ít nhất bởi vì hắn mang đến loại phiền toái này, đến khi nửa tháng sau Tống Ích nói anh dùng tiền tôi đưa mua một căn chung cư cũ, thu dọn trang trí một chút rồi bảo tôi đến nhà anh ăn tân gia.
Tôi cầm một chai rượu vang đỏ gõ cửa, người mở cửa là Cố Sam, cậu ta mặc một bộ đồ ở nhà, trên chân còn mang một đôi dép bông màu xám nhạt, thoáng chốc tôi tự hỏi tôi có phải đã gõ nhầm cửa hay không, Tống Ích từ phía sau đi tới: "Tới đây, vào đi."
Theo lý mà nói, Tống Ích có thể tìm được một người bạn đồng hành, tôi nên chúc mừng mới đúng, nhưng hiện tại người này không biết là người hay quỷ, cho nên lúc toàn bộ quá trình tôi ăn cơm đều đen mặt, chỉ cảm thấy Tống Ích cố ý cho tôi nhìn, ăn xong liền chuẩn bị đi, Tống Ích lấy áo khoác chuẩn bị đưa tôi, Cố Sam cũng ôm quần áo đi theo.
Vì vậy, tôi đi vào nhà để xe và lái xe ra khỏi một trận hỏa hoạn chưa kịp phát ra.
Cách hai ngày không liên lạc, Thiệu Hợp Cảnh đột nhiên gọi điện thoại cho tôi, trong nháy mắt thấy tên hắn hiện lên trên di động của tôi, tôi đoán Đường Đông Đông lại đại giá đến thành phố Phái, lửa tôi chôn mấy ngày lập tức bốc lên.
Thiệu Hợp Cảnh trong điện thoại nói đến công ty tôi tự mình đưa thiệp cho tôi, buổi tối phải tham gia hoạt động nào đấy, không nghĩ tôi không có ở đây, nên đã đưa cho trợ lý.
Tôi tùy tiện hỏi hoạt động gì, Thiệu Hợp Cảnh cười: "Đất mới giải tỏa định xây thành khu công nghiệp. "
Tôi sửng sốt: "Đã ra thông báo rồi à? "
Thiệu Hợp Cảnh cười hai tiếng, một hồi lâu hắn chậm rãi nói: "Anh Đường à, Thù Cẩm mang theo 350 triệu để phát triển khu kinh tế mới thành phố Phái. "
"…" Một tiểu quỷ hơn hai mươi tuổi thì làm được cái quần gì, còn đòi nâng cao phát triển kinh tế.
Thiệu Hợp Cảnh nói: "Anh Đường, buổi tối nhớ đến chơi."
Tôi không biết tin tức của mình chẳng lẽ đã tắc nghẽn đến mức này, ra thông báo mà tôi còn không biết, hiện tại tôi vô cùng nghi ngờ năng lực làm việc của Tiểu Đào, không nói việc hắn ta điều tra câu lạc bộ đến đâu rồi, tiểu thiếu gia kia rốt cuộc chui ra từ xó nào, lâu như vậy cũng chưa trả lời tôi.
Buổi chiều lái xe về công ty một chuyến, Tiểu Đào bận rộn bảo tôi ký giấy tờ và nói cho tôi biết một ít tin tức, Thiệu Hợp Cảnh đưa thiệp mời tới.
Tôi hỏi Tiểu Đào xấu hổ không, công ty chúng tôi gần đây đang chuyển hướng, tin tức nhỏ thế mà không nghe ngóng được, còn phải nhờ người khác đưa tin đến trước mắt tôi. Tôi nhận ân tình của hắn thì chẳng sao, có thể trả, nhưng Chu Thù Cẩm thì không được, rất vô lý.
Đại khái Tiểu Đào là bị tôi trào phúng đến oan ức, chỉ vào tấm thiệp kia nói: "Đây là đối ngoại tư nhân không công khai mà anh Đường, hoạt động chính thức làm sao đến tối được, khẳng định còn phải để cho đài truyền hình tổ chức sắp xếp ít nhất nửa tháng."
Ông chủ nói chuyện còn già mồm, tôi thấy cánh nhân viên này cứng cạp rồi, nhìn hắn một lúc: "Chuyện Cố Sam mà anh điều tra, tra gần cả năm cũng không ra à?"
"…" Tiểu Đào thoạt nhìn càng thêm oan ức, "Lúc trước tôi không phải nói với anh, cậu ta là…"
"Tiểu thiếu gia câu lạc bộ nào đó mỗi ngày ở bên cạnh tôi nhảy nhót, bay sang cả người bên cạnh tôi?"
Tiểu Đào dừng một chút: "Tôi có một bức ảnh, về khoảng thời gian trước đây, không biết thật hay giả."
Tôi nói, "Đưa tôi xem."
Tiểu Đào lục lọi điện thoại di động của hắn nửa ngày, cuối cùng đưa điện thoại cho tôi: "À, tôi đến câu lạc bộ hỏi mấy người đều nói không quen với Cố Sam, cuối mùa xuân năm ngoái cậu ta mới vào câu lạc bộ, cùng em gái mình, nhưng ở câu lạc bộ cũng rót rượu cho người ta."
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lúc: "Vì vậy, anh tìm cậu ta đi với tôi, đây là lần đầu tiên cậu ta nhận công việc có tính chất như vậy?"
Tiểu Đào ừ một tiếng: "Bức ảnh này là có người trong câu lạc bộ rất thích Cố Sam, có một lần không cẩn thận chụp lại." Hắn nói xong thở dài, "Tốn rất nhiều công sức mới tìm được đó anh Đường à!"
Tôi đưa lại điện thoại cho hắn, tôi không nên nói rằng khả năng làm việc Tiểu Đào đã giảm, tôi nghe hắn nói là thấy phiền rồi: "Gửi ảnh đến điện thoại của tôi." Tôi nói với hắn.
Tiểu Đào cúi đầu đáp một tiếng, tôi suy nghĩ một chút rồi nói: "Bảo người đi mua quần áo cho tôi, buổi tối tôi phải dùng."
Tiểu Đào cất điện thoại di động lại: "Buổi tối dẫn người nào đi đỡ rượu?"
Tôi nói không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!