Chương 8: (Vô Đề)

Cá Basa

Khi ta mở mắt ra, thở phào một tiếng, cứ vậy mà ta chưa chết.

Cơ thể ta bị xích chặt lên tường nhà, quả nhiên kẻ bắt cóc ta chính là kẻ đã giết nữ sinh kia và Trầm Hiên.

Ta không biết ta sẽ bị tra tấn kiểu gì trước khi chết nữa, chỉ có thể cười trừ trong lòng.

Chết ta không sợ, chỉ là hơi tiếc nuối khoảng thời gian cùng Trầm Hiên, không biết khi phát hiện ta biến mất thì hắn sẽ nổi điên như thế nào đây.

"Tỉnh rồi sao Hạ Tiểu Hi?" Một giọng nói trầm thấp khiến ta nhìn lên.

Được rồi ta lại thành công bị hù doạ một lần nữa.

"Thầy giáo Lam, rốt cuộc là thầy đang làm gì thầy biết không!?" Ta thật sự là cảm thấy vô cùng tuyệt vọng với cái trường cấp 3 này rồi, thế quái nào một cái trường cấp 3 bình thường thôi mà hết học sinh rồi đến thầy giáo đều là sát nhân hàng loạt vậy???

Lam Thành chăm chú nhìn ta, dường như không hề quan tâm đ ến câu chất vấn của ta, nhẹ nhàng khoác lên người một chiếc áo khoác blouse trắng, cũng đội lên đầu một chiếc mũ phẫu thuật, nhẹ nhàng đeo lên 2 chiếc găng tay  cao su.

Có đồ đần mới không hiểu tên b3nh hoạn này muốn làm gì!

"Lam Thành!" Ta hét ầm lên, cuối cùng Lam Thành mới dành một chút chú ý cho ta, đôi mắt cong cong cười lên.

Hắn giang hai tay ra, vô cùng tự hào nói với ta: "Đây là tâm huyết của cả cuộc đời thầy, em thấy có đẹp hay không?"

Ta nhìn những bộ phận cơ thể người trong lồ ng kính, một cơn buồn nôn trào lên.

Không lẽ...

"Đúng vậy, đây chính là bộ sưu tập của thầy, em sớm thôi cũng sẽ trở thành nhân vật chính của bộ sưu tập này." Lam Thành cười nhìn ta, ánh mắt vô cùng đắm đuối.

"Ta chưa bao giờ thấy một kiệt tác nào như em vậy.

Tỉ lệ khung xương hoàn mỹ, làn da hoàn hảo không chút tì vết, trên hết là, trên cơ thể dường như hoàn toàn không hề có một chút nhiễm bẩn nào, sạch sẽ hoàn toàn!!!" Ánh mắt của Lam Thành nhìn ta càng lúc càng giống với ánh mắt mà Trầm Hiên nhìn ta khi nói muốn đôi mắt của ta!

Ánh mắt cố chấp muốn chiếm đoạt cho bằng được!

Lam Thành hơi nhắm mắt, cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh lại, sau đó giơ tay lên vuốt v e đôi môi ta.

"Ta đã bị cha mẹ của mình mang đi làm thí nghiệm trên cơ thể." Lam Thành lạnh lùng nói, băng lãnh tựa như người trong câu chuyện không phải là hắn vậy.

Hắn vạch mở phần thân trên, cho ta nhìn thấy những vết sẹo lồi chi chít, đôi chỗ ta còn nhìn thấy màu sắc lạnh băng của kim loại.

"Ta đã hoàn toàn bị ô nhiễm, bị bọn họ tiêm vào cơ thể vô vàn thứ chất độc, bị bọn họ cải tạo thành một loại quái vật không ra hình người!" Càng nói Lam Thành càng mất bình tĩnh, bàn tay đột ngột bóp lấy cổ ta.

"Tại sao lại lấy ta ra làm thí nghiệm!!? Ta không phải con đẻ của bọn họ sao???" Hắn lẩm bẩm, nước mắt  chảy ra, nhanh chóng rơi xuống rồi biến mất.

"Khôn phải thích làm thí nghiệp sao? Vậy thì ta giúp bọn họ tự thí nghiệm lên chính bản thân mình." Lam Thành ác liệt cười.

Ta buồn bã nhìn hắn, suy cho cùng, chính là ba mẹ hắn những nhà bác học điên kia đã bức điên con trai mình bằng những thí nghiệm vô nhân đạo ấy, còn có thể trách ai đây? Kết cục này của bọn họ cũng là tự làm tự chịu.

Lam Thành lúc này mới quay người lại nhìn ta, ánh mắt tựa như đang nhìn một món bảo vật vô giá.

"Ta sẽ giúp em mãi mãi xinh đẹp như thế này, không còn cần phải sợ hãi sinh lão bệnh tử nữa, cũng sẽ mãi mãi ở bên cạnh ta, có thể nghe ta nói, cũng không bao giờ có thể chống lại ta." Lam Thành cầm lên ống tiêm, thứ dung dịch màu xanh lam bên trong khiến cơ thể ta không ức chế được run lên.

Rốt cuộc là hắn muốn hành hạ ta như thế nào.

"Đây là một loại chất bảo quản tự nhiên, giúp cho em mãi mãi giữ được vẻ ngoài xinh đẹp, không bao giờ bị thối rữa, mục nát, thật là tuyệt vời phải không?"

Ta xanh mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!